Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

địa ngục thơ

có một đêm nào-
những hạt mưa giăng kín những ngọn núi-
những cánh rừng ào ạt nổi giận trong đêm-
những ý nghĩ về tình yêu nổi gió-
trong màn mưa giăng đầy nụ hôn mặt nước buồn-
tượng nhà mồ nhắc về nhiều kiếp trước-
tôi mục nát thành mồi cho giun-
gan lì làm tổ dưới những chiếc lá ẩm-
mỗi chiếc lá là con mắt nhìn về em-
mỗi con kiến là một day dứt về em-
mỗi hạt bụi là một ý nghĩ về em-
mỗi màu sắc là áo em phơi trần hoan lạc-
mỗi cơn gió thoảng là bàn tay anh vuốt ve em-
em thành cuộc sống của tôi-
thành nỗi đay nghiến, hơn giận, ghen tuông từ nhiều kiếp trước-
để nhắc nhở tôi làm người-
thành người-
trong tự do của ngôn từ-
trong mộng mơ của sáng tạo-
trong nỗi khổ không bao giờ biết đến cánh cửa cuối cùng-
địa ngục thơ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét