Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010
chúng tôi
Bị đánh dạt lên bờ dòng sông
Sống trong cô đơn
Tách biệt mình cùng thế giới
Bị trôi vào hòn đảo thông tin
Lạc lối trong chỉ dẫn
Lạc lối trong ngôn từ, hình ảnh
Những cảm xúc dần bị chai đi
Những vỏ ốc bỏ quên
Lấp lánh dưới trời mưa
Lấp lánh dưới mặt trời
Những lời nói tầm thường không dễ động lòng thiên hạ
Những cuộc đời tầm thường chẳng dễ trách cứ ai
Bàn tay chai đi và giấc ngủ chìm sâu trong im lặng
Tự thu mình trước những văn bản, pháp luật vô biên
Leo lên tàu, leo lên xe buýt
Những cái đầu rỗng không, những cái ví rỗng không
Chỉ có trái tim hay tự hỏi:
-Tai sao? Tai sao? Tại sao?
Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010
có lẽ mình thuộc Cái bang
nào đâu phải người thành phố
cũng đâu phải bác nông dân
lang thang suốt ở trên mạng
cũng không tính ngày tính tháng
nắng mưa chẳng chạm đến đầu
suốt ngày cày sâu, cuốc bẫm
làm thơ cũng như hát xẩm
có lẽ mình thuộc Cái bang
phải đi ăn mày thiên hạ
cũng đâu phải bác nông dân
lang thang suốt ở trên mạng
cũng không tính ngày tính tháng
nắng mưa chẳng chạm đến đầu
suốt ngày cày sâu, cuốc bẫm
làm thơ cũng như hát xẩm
có lẽ mình thuộc Cái bang
phải đi ăn mày thiên hạ
cuối thu
cuối thu vẫn chỉ có nắng
về vườn hẳn sẽ trắng tay
còn sức đâu mà uống rượu
còn mồi đâu để mà say
hay lại nhâm nhi chuyện cũ
xem đời mình sống ra sao
đọc sách xưa cũng nhạt nhẽo
bạn bè toàn bổn tầm phào
thèm có mảnh đất trồng rau
suốt ngày nhăm nhăm cày xới
giọt sương đời cũng có tuổi
nắng về, lại thấy mặt nhăn
về vườn hẳn sẽ trắng tay
còn sức đâu mà uống rượu
còn mồi đâu để mà say
hay lại nhâm nhi chuyện cũ
xem đời mình sống ra sao
đọc sách xưa cũng nhạt nhẽo
bạn bè toàn bổn tầm phào
thèm có mảnh đất trồng rau
suốt ngày nhăm nhăm cày xới
giọt sương đời cũng có tuổi
nắng về, lại thấy mặt nhăn
Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010
giấc trưa
em ngủ trưa với cây rơm héo
gà quanh vườn lươn lẹo bước chân
ai đánh thức giấc mơ quá vãng
nhện giăng tơ không chỉ một lần
hàng dâm bụt tần ngần trước ngõ
vài câu ca thương nhớ ở ngoài kia
chú Chí Phèo đang đi tìm Thị Nở
Khiến bèo kia hoa tím đầm đìa
đã lâu quá ở trong thành phố
tai điếc mòn bởi tiếng xe lăn
bỗng một trưa lại tìm về ký ức
mặ thẫn thơ như trẻ mới lên năm
gà quanh vườn lươn lẹo bước chân
ai đánh thức giấc mơ quá vãng
nhện giăng tơ không chỉ một lần
hàng dâm bụt tần ngần trước ngõ
vài câu ca thương nhớ ở ngoài kia
chú Chí Phèo đang đi tìm Thị Nở
Khiến bèo kia hoa tím đầm đìa
đã lâu quá ở trong thành phố
tai điếc mòn bởi tiếng xe lăn
bỗng một trưa lại tìm về ký ức
mặ thẫn thơ như trẻ mới lên năm
và đôi môi trắng của trăng
đêm tối
ta không ngủ
những con kiến càng lừa mị trong đường
ngày mai chắc trời mưa
đêm tối
vàng đang lên giá bên kia chân trời
những công trình bên này chưa ai đưa và kế hoạch
ta rút máu của mình để ăn
đêm tối
ta vạch ra những kế hoạch khó thực hiện
những gánh hàng dong chờ mặt trời
chui lủi để đến tay người mua
đêm tối
ta vùi đầu vào gối giấu giấc mơ
nhà triết học ngượng ngùng nhìn những chữ đầy lên trên trang vở
ông định chép một điều gì đó
đêm tối
đang chờ những ngôi sao
làm lỗ thủng trên áo trời
và đôi môi trắng của trăng
ta không ngủ
những con kiến càng lừa mị trong đường
ngày mai chắc trời mưa
đêm tối
vàng đang lên giá bên kia chân trời
những công trình bên này chưa ai đưa và kế hoạch
ta rút máu của mình để ăn
đêm tối
ta vạch ra những kế hoạch khó thực hiện
những gánh hàng dong chờ mặt trời
chui lủi để đến tay người mua
đêm tối
ta vùi đầu vào gối giấu giấc mơ
nhà triết học ngượng ngùng nhìn những chữ đầy lên trên trang vở
ông định chép một điều gì đó
đêm tối
đang chờ những ngôi sao
làm lỗ thủng trên áo trời
và đôi môi trắng của trăng
Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010
thành phố ngàn năm tuổi
tháng này ta viết ít thơ bởi có ngàn năm bên cạnh
ngàn năm tuổi của một thành phố vừa lạ vừa quen
ta lại nhớ một cánh buồm nâu quá vãng
một giọng hát buồn thơ thẩn bước theo em
chúng ta dường như chẳng có cái riêng
mọi sự đều phô bày, mọi sự đều trần trụi
cả những ý nghĩ của mình cũng nằm trong buồn tủi
và đôi khi gặp chỉ trích kinh hoàng
dòng chảy ngầm nào biến ta thành một kẻ giữa hồng hoang
lại bập bẹ tiếng thiên nhiên khi nghe cơn gió lạ
đã một ngàn năm rồi lòng ta hóa đá
gặp gương mặt vợ mình tan chảy bởi yêu thương.
ngàn năm tuổi của một thành phố vừa lạ vừa quen
ta lại nhớ một cánh buồm nâu quá vãng
một giọng hát buồn thơ thẩn bước theo em
chúng ta dường như chẳng có cái riêng
mọi sự đều phô bày, mọi sự đều trần trụi
cả những ý nghĩ của mình cũng nằm trong buồn tủi
và đôi khi gặp chỉ trích kinh hoàng
dòng chảy ngầm nào biến ta thành một kẻ giữa hồng hoang
lại bập bẹ tiếng thiên nhiên khi nghe cơn gió lạ
đã một ngàn năm rồi lòng ta hóa đá
gặp gương mặt vợ mình tan chảy bởi yêu thương.
bữa trưa
đã đến bữa trưa gọi bầy ruồi
cả thành phố ních đầy dạ dày chất độc
ta cũng chẳng cần kiêng khem
đằng nào chẳng chết
không bệnh gan, thì ung thư, thủng dạ dày
chúng ta biết trước bên giường bệnh có bao nhiêu bè bạn
có bao nhiêu vòng hoa cho cuộc đưa tiễn cuối cùng
bao nhiêu bức tranh cảm hứng sẽ treo trên tường từ những cuộc nhậu
những lời chỉ trích sẽ ở lại sau lưng
trong sạch như thiên thần chúng ta bay về địa ngục
ở đấy chẳng có ai làm giá
có kế hoạch quốc gia hay thị trường thì cũng thế thôi
bữa trưa này
đừng bỏ ăn bởi một trang sách còn níu kéo
dù có chết sớm hơn thì đó cũng là đời
có trải qua đồ thật giả mới thực sự thành người?!!
cả thành phố ních đầy dạ dày chất độc
ta cũng chẳng cần kiêng khem
đằng nào chẳng chết
không bệnh gan, thì ung thư, thủng dạ dày
chúng ta biết trước bên giường bệnh có bao nhiêu bè bạn
có bao nhiêu vòng hoa cho cuộc đưa tiễn cuối cùng
bao nhiêu bức tranh cảm hứng sẽ treo trên tường từ những cuộc nhậu
những lời chỉ trích sẽ ở lại sau lưng
trong sạch như thiên thần chúng ta bay về địa ngục
ở đấy chẳng có ai làm giá
có kế hoạch quốc gia hay thị trường thì cũng thế thôi
bữa trưa này
đừng bỏ ăn bởi một trang sách còn níu kéo
dù có chết sớm hơn thì đó cũng là đời
có trải qua đồ thật giả mới thực sự thành người?!!
chán
tôi đã chán
mùa thu
chạm mặt với mùa đông
cũng chán
những thiên thần ý nghĩ bay đâu cả
chúng ngủ vùi để đợi xuân sang
thôi, đi cày trên cánh đồng khác
nơi cái đẹp trá hình giả đần thối, cuồng điên
tôi vào vai hoàng tử ngốc
cứ thấy lửa tình lại vụt bay lên
mùa thu
chạm mặt với mùa đông
cũng chán
những thiên thần ý nghĩ bay đâu cả
chúng ngủ vùi để đợi xuân sang
thôi, đi cày trên cánh đồng khác
nơi cái đẹp trá hình giả đần thối, cuồng điên
tôi vào vai hoàng tử ngốc
cứ thấy lửa tình lại vụt bay lên
Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010
tôi vứt bút chì bi vào bóng tối
tôi vứt bút chì bi vào bóng tối
hết mực
tôi vứt nỗi buồn vào bóng tối
đủ rồi, những ngày tiêu phí
tôi mới mẻ như bình minh
tôi là trang vở trắng
những hương thơm của cuộc đời quanh quẩn
ê, những chú ong càn rỡ
chớ làm thui trái mướp trên giàn
chớ vội vàng
làm hỏng cốc cà phê buổi sáng
bởi những trang báo
hết mực
tôi vứt nỗi buồn vào bóng tối
đủ rồi, những ngày tiêu phí
tôi mới mẻ như bình minh
tôi là trang vở trắng
những hương thơm của cuộc đời quanh quẩn
ê, những chú ong càn rỡ
chớ làm thui trái mướp trên giàn
chớ vội vàng
làm hỏng cốc cà phê buổi sáng
bởi những trang báo
Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010
những cái không còn nữa
chuyến xe đi trong ngày mang trong lòng những câu chuyện
khi trở về bến rỗng không
người lái xe mệt mỏi in bóng vào bức tường của quán
rượu khô trong cốc
những đóa hoa quỳnh ban đêm ngỡ ngàng áo mới
uống những giọt sương đêm
vội thu cất hương của trời đất
rồi rũ xuống trong giấc mơ chưa chín tới
khi kể lại những cái không còn nữa
nhà thơ nhận ra mình đã lấp đầy chuyến xe
đã trôn hương của hoa quỳnh với bóng tối
làm mụ mị những trái tim ngây thơ
và những cái gì không liên quan tới nhau
bỗng tỏa ra ánh sáng của các vì sao
khi trở về bến rỗng không
người lái xe mệt mỏi in bóng vào bức tường của quán
rượu khô trong cốc
những đóa hoa quỳnh ban đêm ngỡ ngàng áo mới
uống những giọt sương đêm
vội thu cất hương của trời đất
rồi rũ xuống trong giấc mơ chưa chín tới
khi kể lại những cái không còn nữa
nhà thơ nhận ra mình đã lấp đầy chuyến xe
đã trôn hương của hoa quỳnh với bóng tối
làm mụ mị những trái tim ngây thơ
và những cái gì không liên quan tới nhau
bỗng tỏa ra ánh sáng của các vì sao
con ơi, hãy chia sẻ với ta một chút thơ
con ơi, hãy chia sẻ với ta một chút hương của mùa thu
vị ngọt của trái táo nẫu, của những trái chín quá ngày
thời gian lặng lẽ đã làm thay đổi tất cả
không trừ những tín điều ta vội chất theo
cuộc đời ta có bao nhiêu hành trang vô ích
tài sản của ta cũng rỗng không
ta chỉ để lại cho con tuổi trẻ
thao thức khôn nguôi về ý nghĩa của cuộc sống
con ơi, hãy chia sẻ với ta một chút thơ
ta đã lây từ đõ ong cuộc sống
từ cánh đồng thuốc phiện của tư tưởng
chúng đã nở hoa trước lúc lụi tàn
ta biết mọi sự hữu hạn nên có lòng thành kính
trái đất đổi thay vì có con
một ngày nào đó ta lại nhìn theo con mắt của con về cuộc sống
liệu có một ngày nào?
vị ngọt của trái táo nẫu, của những trái chín quá ngày
thời gian lặng lẽ đã làm thay đổi tất cả
không trừ những tín điều ta vội chất theo
cuộc đời ta có bao nhiêu hành trang vô ích
tài sản của ta cũng rỗng không
ta chỉ để lại cho con tuổi trẻ
thao thức khôn nguôi về ý nghĩa của cuộc sống
con ơi, hãy chia sẻ với ta một chút thơ
ta đã lây từ đõ ong cuộc sống
từ cánh đồng thuốc phiện của tư tưởng
chúng đã nở hoa trước lúc lụi tàn
ta biết mọi sự hữu hạn nên có lòng thành kính
trái đất đổi thay vì có con
một ngày nào đó ta lại nhìn theo con mắt của con về cuộc sống
liệu có một ngày nào?
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
tôi nghe hơi ẩm mà thao thức
đã quen với mùi rong rêu, với san hô, với cỏ mục
đã quen với tiếng róc rách của những rãnh nước mùa thu
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
những con chữ phồng lên như cánh buồm
không thể quen với trật tự, với sự sắp xếp
bay đi như những cánh diều
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
chai rượu rỗng nghe gió lạ
bỗng nước mắt tràn đầy ký ức rỗng
lẽ ra, ta đã ở một bến bờ xa
tôi nghe hơi ẩm mà thao thức
đã quen với mùi rong rêu, với san hô, với cỏ mục
đã quen với tiếng róc rách của những rãnh nước mùa thu
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
những con chữ phồng lên như cánh buồm
không thể quen với trật tự, với sự sắp xếp
bay đi như những cánh diều
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
chai rượu rỗng nghe gió lạ
bỗng nước mắt tràn đầy ký ức rỗng
lẽ ra, ta đã ở một bến bờ xa
Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010
bên Đài bút
ngàn năm trong một thoáng
gặp nhau rồi dửng dưng
yêu nhau không kỳ hạn
bản nhạc suốt bốn mùa
ai đùa giơ tay vẽ
trời xanh bỗng thành thơ
về lặng bên Đài bút
bỏ quên tự bao giờ
đọc khắp sách thiên hạ
lòng không còn vô tư
giờ vẫn còn ích kỷ
tham giọt mực đang chờ...
gặp nhau rồi dửng dưng
yêu nhau không kỳ hạn
bản nhạc suốt bốn mùa
ai đùa giơ tay vẽ
trời xanh bỗng thành thơ
về lặng bên Đài bút
bỏ quên tự bao giờ
đọc khắp sách thiên hạ
lòng không còn vô tư
giờ vẫn còn ích kỷ
tham giọt mực đang chờ...
ý thu
thu về trên những ngọn cây
đèn thu ngả bóng cho mây giỡn người
lá thu như những làn môi
ai bôi son thắm khiến người xốn xang
ngàn năm có kẻ lang thang
đi tìm sắc độ của ngàn ngõ xưa
bỗng đâu một dáng tình cờ
dậy bao con sóng mông mơ thuở nào
đèn thu ngả bóng cho mây giỡn người
lá thu như những làn môi
ai bôi son thắm khiến người xốn xang
ngàn năm có kẻ lang thang
đi tìm sắc độ của ngàn ngõ xưa
bỗng đâu một dáng tình cờ
dậy bao con sóng mông mơ thuở nào
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)