ta cố quên đi những hận thù tích tụ trong tim ta nhiều năm tháng-
mơ ước về con người đang bay-
Phật cuối cùng cũng chỉ là trò đùa trí tuệ-
bàn tay của người thường mở ra giữa cơn say...
Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010
bao giờ
những cơn gió lớn của ngân hà bao giờ thổi tới-
bao giờ những mùa trộn lẫn với nhau-
bao giờ ta chẳng còn nhận ra ta-
trong một giọt sương buổi sớm.
bao giờ những mùa trộn lẫn với nhau-
bao giờ ta chẳng còn nhận ra ta-
trong một giọt sương buổi sớm.
chào ngày lễ
chào ngày lễ-
làm tôi nhớ-
tôi đã quên-
chào ngày lễ-
bộ quần áo mới cho kỷ niệm-
hai, ba,bốn , năm...mươi năm gì đó-
chúng ta không cần giở vở-
có một ký ức cộng đồng-
khi xem cùng một chương trình ti vi-
cùng thưởng thức một khúc nhạc-
cùng đọc những cuốn sách-
cũng có những mùa thu bên nhau-
dù tôi ngủ hay anh thức-
hài hước hay buồn-
chào mạng-
sau bốn mốt năm phụng sự-
bây giờ đã có tuổi-
chao thế giới đang hẹp lại-
đang tàn tạ-
đang thay đổi-
tôi không thể mang nỗi buồn sang thế kỷ sau-
chao fnhững sự thất bại có ý nghĩa...
làm tôi nhớ-
tôi đã quên-
chào ngày lễ-
bộ quần áo mới cho kỷ niệm-
hai, ba,bốn , năm...mươi năm gì đó-
chúng ta không cần giở vở-
có một ký ức cộng đồng-
khi xem cùng một chương trình ti vi-
cùng thưởng thức một khúc nhạc-
cùng đọc những cuốn sách-
cũng có những mùa thu bên nhau-
dù tôi ngủ hay anh thức-
hài hước hay buồn-
chào mạng-
sau bốn mốt năm phụng sự-
bây giờ đã có tuổi-
chao thế giới đang hẹp lại-
đang tàn tạ-
đang thay đổi-
tôi không thể mang nỗi buồn sang thế kỷ sau-
chao fnhững sự thất bại có ý nghĩa...
Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010
vũ đức tân.cuộc đời?
con thuyền toán học không chở tôi đến bờ?-
-cũng chẳng có bờ nào cho toán học-
con đường tôi đi có dẫn tới vinh quang?-
-cũng chẳng có vinh quang nào cho chính mình-
những tiếng la ngoài kia?-
-chắc phải có một thần tượng nào mới-
cuộc đời?-
-không có đầu và không có cuối...
-cũng chẳng có bờ nào cho toán học-
con đường tôi đi có dẫn tới vinh quang?-
-cũng chẳng có vinh quang nào cho chính mình-
những tiếng la ngoài kia?-
-chắc phải có một thần tượng nào mới-
cuộc đời?-
-không có đầu và không có cuối...
Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010
vũ đức tân. chúng ta sông theo thói quen
chúng ta sống theo thói quen-
những trật tự-
của kẻ nghèo, người giàu-
theo công thức tự ngàn xưa-
chỗ thừa đắp chỗ thiếu-
chỗ thiếu khát chỗ thừa-
chúng ta không biết đến sự công bằng hoàn hảo-
bởi thiên nhiên cũng không hoàn hảo như ta-
thiên nhiên cũng có những thói quen tạo ra bốn mùa-
tạo ra bão to, gió lớn-
tạo ra lụt lội, núi lửa kinh hoàng-
chúng ta sống theo thói quen bị thời gian xô đẩy-
khiến sống hôm nay phải nghĩ đến ngày mai-
khiến những kế hoạch bị đảo lộn-
những niềm tin bị xói mòn-
những đau đớn đôi khi trở lại-
làm đời con gánh cả đời cha-
chúng ta sống theo thói quen-cần phải trả thù-
khi kẻ thù khuất bóng rồi-
nỗi đau còn âm ỉ-
ta lại phải sống với cái bóng quá khứ-
những thói quen-
chúng ta đi tìm sự minh triết-
nhưng có minh triết nào đồng nhất mỗi trái tim-
những tôn giáo khác nhau, những dân tộc khác nhau-
đi tìm thói quen của mình, niềm tin của mình-
có minh triết của kẻ mạnh-
có minh triết của kẻ yếu-
chúng ta sống theo thói quen nuôi dưỡng cái tôi-
cái cần có và phải có-
chúng ta tuyên ngôn, chúng ta xâu xé-
lập ra ma trận để làm chính trị dối lừa-
cái tôi hiên ngang, cái tôi đểu cáng-
trước bàn dân thiên hạ say sưa-
Phật đâu có bằng lòng, Phật nói cần vô ngã-
vô ngã ở giữa đời có được bao nhiêu-
những thói quen-hay chính tình yêu-
là khởi nguồn cuộc sống-
là yêu thương, là mơ mộng-
là những bài ca dệt hạnh phúc từng ngày-
là cái nhìn-hạnh phúc hôn nay-
tinh yêu-hãy trở thành thói quen ta sống...
những trật tự-
của kẻ nghèo, người giàu-
theo công thức tự ngàn xưa-
chỗ thừa đắp chỗ thiếu-
chỗ thiếu khát chỗ thừa-
chúng ta không biết đến sự công bằng hoàn hảo-
bởi thiên nhiên cũng không hoàn hảo như ta-
thiên nhiên cũng có những thói quen tạo ra bốn mùa-
tạo ra bão to, gió lớn-
tạo ra lụt lội, núi lửa kinh hoàng-
chúng ta sống theo thói quen bị thời gian xô đẩy-
khiến sống hôm nay phải nghĩ đến ngày mai-
khiến những kế hoạch bị đảo lộn-
những niềm tin bị xói mòn-
những đau đớn đôi khi trở lại-
làm đời con gánh cả đời cha-
chúng ta sống theo thói quen-cần phải trả thù-
khi kẻ thù khuất bóng rồi-
nỗi đau còn âm ỉ-
ta lại phải sống với cái bóng quá khứ-
những thói quen-
chúng ta đi tìm sự minh triết-
nhưng có minh triết nào đồng nhất mỗi trái tim-
những tôn giáo khác nhau, những dân tộc khác nhau-
đi tìm thói quen của mình, niềm tin của mình-
có minh triết của kẻ mạnh-
có minh triết của kẻ yếu-
chúng ta sống theo thói quen nuôi dưỡng cái tôi-
cái cần có và phải có-
chúng ta tuyên ngôn, chúng ta xâu xé-
lập ra ma trận để làm chính trị dối lừa-
cái tôi hiên ngang, cái tôi đểu cáng-
trước bàn dân thiên hạ say sưa-
Phật đâu có bằng lòng, Phật nói cần vô ngã-
vô ngã ở giữa đời có được bao nhiêu-
những thói quen-hay chính tình yêu-
là khởi nguồn cuộc sống-
là yêu thương, là mơ mộng-
là những bài ca dệt hạnh phúc từng ngày-
là cái nhìn-hạnh phúc hôn nay-
tinh yêu-hãy trở thành thói quen ta sống...
vũ đức tân. mỗi khi chúng ta sống
mỗi khi chúng ta sống-
cảm nhận mỗi ngày đều có một điều gì mới-
nỗi buồn trong sâu thẳm sẽ dần tan-
mỗi khi chúng ta hạnh phúc-
tình yêu lan toả làm hành tinh ấm áp
những con đường thêm xanh-
biển sẽ đẹp hơn trong hoang dã-
mỗi khi chúng ta có một khám phá-
niềm vui, hoan lạc tràn đầy-
lòng đố kỵ, tính ích kỷ tan biến-
chúng ta trưởng thành và trở thành người hơn-
con người-
mỗi bước chân của con người-
đi về phía trước-
đêu gian nan-
đều hạnh phúc để trở thành mình...
cảm nhận mỗi ngày đều có một điều gì mới-
nỗi buồn trong sâu thẳm sẽ dần tan-
mỗi khi chúng ta hạnh phúc-
tình yêu lan toả làm hành tinh ấm áp
những con đường thêm xanh-
biển sẽ đẹp hơn trong hoang dã-
mỗi khi chúng ta có một khám phá-
niềm vui, hoan lạc tràn đầy-
lòng đố kỵ, tính ích kỷ tan biến-
chúng ta trưởng thành và trở thành người hơn-
con người-
mỗi bước chân của con người-
đi về phía trước-
đêu gian nan-
đều hạnh phúc để trở thành mình...
vũ đức tân. mùa thu lang thang
những chú cua mùa thu béo núc-
bát canh diêu mỡ màng-
trên nhưng con đường nhỏ ven theo đầm nước-
bước chân trẻ nhỏ còn lang thang-
vỏ rắn lột xác bay theo gió-
hàng dậu xanh khoe những trái đỏ-
hàng xương rồng rỉ dòng máu trắng-
xe tải vừa đi qua đó vội vàng-
những công trình xây lên trong làng-
tôi cứ thích đi lang thang-
lang thang-
lang thang-
mùa thu lang thang
bát canh diêu mỡ màng-
trên nhưng con đường nhỏ ven theo đầm nước-
bước chân trẻ nhỏ còn lang thang-
vỏ rắn lột xác bay theo gió-
hàng dậu xanh khoe những trái đỏ-
hàng xương rồng rỉ dòng máu trắng-
xe tải vừa đi qua đó vội vàng-
những công trình xây lên trong làng-
tôi cứ thích đi lang thang-
lang thang-
lang thang-
mùa thu lang thang
vũ đức tân. đời người dù có vội
đợi một xô nước đầy-
có thêm bao tin mới-
vào mạng mà rong chơi-
dạo vòng quanh thế giới-
đời người dù có vội-
vẫn hứng nước, lau nhà-
đọc hàng trăm quyển sách-
vẫn sợ rán bò ra...
có thêm bao tin mới-
vào mạng mà rong chơi-
dạo vòng quanh thế giới-
đời người dù có vội-
vẫn hứng nước, lau nhà-
đọc hàng trăm quyển sách-
vẫn sợ rán bò ra...
vũ đức tân. xanh những con đường yêu
khi chúng ta thức dậy-
mùa thu đã tới rồi-
những cơn mưa rơi-
trong nắng-
những tiếng thì thầm của gió ngoài cánh đồng-
tiếng của những chú gà kiếm ăn ngoài ruộng-
tiếng của những con cá trong lờ-
mùa thu-
cây đa làng còn bận hong tán lá-
màu xanh của bãi đất đang khô dần-
âm thầm hương cốm, lá sen-
xanh những con đường yêu-
con mắt hoạ sĩ-
bỗng dịu đi trong sắc trời-
trong màu vàng êm như mật non-
ta chỉ biết viết ra những điều cảm nhận-
mà chưa định hình được những gì sau nó-
chưa thấy được gương mặt đang hình thành-
nó ở đâu đó thôi...
mùa thu đã tới rồi-
những cơn mưa rơi-
trong nắng-
những tiếng thì thầm của gió ngoài cánh đồng-
tiếng của những chú gà kiếm ăn ngoài ruộng-
tiếng của những con cá trong lờ-
mùa thu-
cây đa làng còn bận hong tán lá-
màu xanh của bãi đất đang khô dần-
âm thầm hương cốm, lá sen-
xanh những con đường yêu-
con mắt hoạ sĩ-
bỗng dịu đi trong sắc trời-
trong màu vàng êm như mật non-
ta chỉ biết viết ra những điều cảm nhận-
mà chưa định hình được những gì sau nó-
chưa thấy được gương mặt đang hình thành-
nó ở đâu đó thôi...
Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010
vũ đức tân.chào mùa thu
tôi chào mùa thu đôi mắt đen-
Thái Bình Dương xanh và yên tĩnh-
tôi chào những ngọn gió tình yêu-
của các cô gái ước mơ hoàng hậu-
tôi chào sự không công bằng-
đã đến với các hoa hậu năm nay-
tôi thấy các em đẹp-
trong sự đua chen, trong niềm hồi hộp-
giải thưởng chỉ có một-
các em, với vẻ đẹp của riêng mình, đều có một-
và tôi cô đơn-
khi phải lựa chọn-
tôi chào mùa thu làm lạnh những cái đầu-
làm tỉnh táo nhưng vẻ đẹp buồn ngủ-
ký ức chúng ta đều sống động-
bởi những gì còn chưa hoàn chỉnh-
bởi mùa thu đang đi...
Thái Bình Dương xanh và yên tĩnh-
tôi chào những ngọn gió tình yêu-
của các cô gái ước mơ hoàng hậu-
tôi chào sự không công bằng-
đã đến với các hoa hậu năm nay-
tôi thấy các em đẹp-
trong sự đua chen, trong niềm hồi hộp-
giải thưởng chỉ có một-
các em, với vẻ đẹp của riêng mình, đều có một-
và tôi cô đơn-
khi phải lựa chọn-
tôi chào mùa thu làm lạnh những cái đầu-
làm tỉnh táo nhưng vẻ đẹp buồn ngủ-
ký ức chúng ta đều sống động-
bởi những gì còn chưa hoàn chỉnh-
bởi mùa thu đang đi...
Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010
vũ đức tân.gió thu
gió thu lan toả trên đồng-
tre tươi trổ ngọn, bãi sông bóng cò-
màu nâu non ngỡ tình cờ-
trong veo đôi mắt trổ cờ thân ngô-
bàn chân xa bụi, xa bờ-
chợt nghe tiếng sáo, ngẩn ngơ cánh diều-
nửa đầu đời học chữ yêu-
nửa sau ôn lại, những chiều vắng em.
tre tươi trổ ngọn, bãi sông bóng cò-
màu nâu non ngỡ tình cờ-
trong veo đôi mắt trổ cờ thân ngô-
bàn chân xa bụi, xa bờ-
chợt nghe tiếng sáo, ngẩn ngơ cánh diều-
nửa đầu đời học chữ yêu-
nửa sau ôn lại, những chiều vắng em.
vũ đức tân.chế
mình sinh ra chế-
để sớm làm người-
chế sao lại tệ-
đấm mình chết thôi-
chế thành ý nghĩa-
theo đuổi cả đời
chế thành tội vạ-
buộc trói chẳng ngơi-
sớm biết buông bỏ-
hồn nhiên sự đời-
qua bao rừng thăm-
qua bao mưa rơi-
cũng là con người-
giống kẻ rong chơi-
đi qua cuộc sống-
sáng tươi nụ cười.
để sớm làm người-
chế sao lại tệ-
đấm mình chết thôi-
chế thành ý nghĩa-
theo đuổi cả đời
chế thành tội vạ-
buộc trói chẳng ngơi-
sớm biết buông bỏ-
hồn nhiên sự đời-
qua bao rừng thăm-
qua bao mưa rơi-
cũng là con người-
giống kẻ rong chơi-
đi qua cuộc sống-
sáng tươi nụ cười.
Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010
vũ đức tân. con sóng
biết em diễm lệ vô cùng-
nhưng một lần, chỉ một lần mà thôi-
với thế gian ngạo nghễ cười-
với đời toả sắc, khoe tươi sắc cường-
vượt trên các đỉnh đại dương-
em tôi-con sóng bình thường thân yêu-
sóng ơi, đâu có cần nhiều-
với em, chỉ một lần yêu, đủ rồi-
lại tan dưới gió biển khơi-
lại chìm đáy biển đời đời thâm u...
nhưng một lần, chỉ một lần mà thôi-
với thế gian ngạo nghễ cười-
với đời toả sắc, khoe tươi sắc cường-
vượt trên các đỉnh đại dương-
em tôi-con sóng bình thường thân yêu-
sóng ơi, đâu có cần nhiều-
với em, chỉ một lần yêu, đủ rồi-
lại tan dưới gió biển khơi-
lại chìm đáy biển đời đời thâm u...
Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010
vũ đức tân. mênh mang sông nước
mênh mang sông và nước-
những nhà cao trên kênh-
những con thuyền đang lướt-
cá khô phơi trên sàn-
vị mực mãi không tan-
mặn mòi hương của biển-
áo bà ba thương mến-
thấp thoáng theo nhịp chèo-
đất bồi đen bãi sú-
rừng đước xanh hồn nhiên-
bao rễ đời quấn quýt-
những tâm sự, nỗi niềm-
chỉ ước mong bình yên-
những đàn chim trở lại-
vui trên bãi cỏ năng-
điệu tình yêu sống mãi...
những nhà cao trên kênh-
những con thuyền đang lướt-
cá khô phơi trên sàn-
vị mực mãi không tan-
mặn mòi hương của biển-
áo bà ba thương mến-
thấp thoáng theo nhịp chèo-
đất bồi đen bãi sú-
rừng đước xanh hồn nhiên-
bao rễ đời quấn quýt-
những tâm sự, nỗi niềm-
chỉ ước mong bình yên-
những đàn chim trở lại-
vui trên bãi cỏ năng-
điệu tình yêu sống mãi...
vũ đức tân.mùa thu viên mãn
tôi thích tắm trong màu cô-ban-
những tảng mây trắng bồng bềnh-
mùa thu-không tàn tạ-
mùa thu viên mãn-
những mắt na mở to-
những chùm hoa vàng-
những chùm hoa đỏ-
những lá sen xanh-
tôi thích nghe tiếng lá sấu rơi-
tiếng xạc xào của gió-
gió mùa thu-
gió đầy qua cánh cửa-
gió thổi qua những bụi tre-
nghe những mo nang tở mở-
hàng chuối sau vườn-
vài chùm ớt đỏ-
và những cơn mưa thất thường-
mang mùa thu theo đẫm lồng ngực-
trái cây mọng nước-
ước mơ hoang sơ-
tôi rờ gương mặt mùa thu-
mẹ tôi đương ngủ-
trong giấc mơ bỗng nước mắt chảy-
đã bao mùa thu rồi mẹ vẫn ước mơ...
những tảng mây trắng bồng bềnh-
mùa thu-không tàn tạ-
mùa thu viên mãn-
những mắt na mở to-
những chùm hoa vàng-
những chùm hoa đỏ-
những lá sen xanh-
tôi thích nghe tiếng lá sấu rơi-
tiếng xạc xào của gió-
gió mùa thu-
gió đầy qua cánh cửa-
gió thổi qua những bụi tre-
nghe những mo nang tở mở-
hàng chuối sau vườn-
vài chùm ớt đỏ-
và những cơn mưa thất thường-
mang mùa thu theo đẫm lồng ngực-
trái cây mọng nước-
ước mơ hoang sơ-
tôi rờ gương mặt mùa thu-
mẹ tôi đương ngủ-
trong giấc mơ bỗng nước mắt chảy-
đã bao mùa thu rồi mẹ vẫn ước mơ...
Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010
vũ đức tân.toả sáng
tôi không phải là người nổi loạn-
tôi cũng chưa từng chống đối một ai-
tôi chỉ nóng lòng nhìn thấy tương lai-
mong thế giới sẽ công bằng, minh bạch-
và hạnh phúc mỗi ngày bên trang sách-
bên những công trình chất chứa suy tư-
nhưng rồi như một cuộc đón đưa-
tôi lại thấy bao điều ảo mộng-
và tôi cần-phải sống-
phải đón nhận từng đợt sóng-
cứ tuôn ra như ở đất dâng trào-
tôi nhìn thấy trên mảnh trời cao-
một màu xanh cô-ban lặng lẽ-
có nhiều con đường để tìm chân lý-
nhưng chân lý trên đời có một mà thôi-
nguồn sáng nơi nơi đều tự mặt trời-
cứ toả sáng, cho đi, mà không nhận...
tôi cũng chưa từng chống đối một ai-
tôi chỉ nóng lòng nhìn thấy tương lai-
mong thế giới sẽ công bằng, minh bạch-
và hạnh phúc mỗi ngày bên trang sách-
bên những công trình chất chứa suy tư-
nhưng rồi như một cuộc đón đưa-
tôi lại thấy bao điều ảo mộng-
và tôi cần-phải sống-
phải đón nhận từng đợt sóng-
cứ tuôn ra như ở đất dâng trào-
tôi nhìn thấy trên mảnh trời cao-
một màu xanh cô-ban lặng lẽ-
có nhiều con đường để tìm chân lý-
nhưng chân lý trên đời có một mà thôi-
nguồn sáng nơi nơi đều tự mặt trời-
cứ toả sáng, cho đi, mà không nhận...
vũ đức tân.nỗi buồn
tôi không muốn than vãn-
tôi không thích có nỗi buồn-
nhưng-
cuộc sống hiện lên như thế-
chiếc thuyền đi ra bể-
hanh phúc giữa sóng lừng vạm vỡ giữa đại dương-
chúng ta gánh nỗi buồn-
giấu vào một góc nào đó-
nó lại hiện lên qua gương mặt-
qua những suy tư-
đuổi nỗi buồn đi-
nó trở lại hòm thư-
cười cợt, nô đùa như chưa từng có-
vậy-
dù muốn hay không thích nó-
thuyền tôi vẫn đi với cả nỗi buồn-
thuyền tôi có chìm giữa đại dương-
nỗi buồn vẫn chồi lên như mây trắng-
đưa tôi trở về cuộc sống.
tôi không thích có nỗi buồn-
nhưng-
cuộc sống hiện lên như thế-
chiếc thuyền đi ra bể-
hanh phúc giữa sóng lừng vạm vỡ giữa đại dương-
chúng ta gánh nỗi buồn-
giấu vào một góc nào đó-
nó lại hiện lên qua gương mặt-
qua những suy tư-
đuổi nỗi buồn đi-
nó trở lại hòm thư-
cười cợt, nô đùa như chưa từng có-
vậy-
dù muốn hay không thích nó-
thuyền tôi vẫn đi với cả nỗi buồn-
thuyền tôi có chìm giữa đại dương-
nỗi buồn vẫn chồi lên như mây trắng-
đưa tôi trở về cuộc sống.
Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010
vũ đức tân.một đời ngồi nghe nhạc
một đời ngồi nghe nhạc-
bỗng nghe lòng tan nát-
ai đi qua thời gian-
tôi đem bao sắc vàng-
rải lên tán lá úa-
tôi sơn bao cánh cửa-
bằng sắc thu mơ hồ-
ngày nào đỏ sắc cờ-
tươi vui bóng trẻ thơ-
nhac Nga da diết thế-
chạnh lòng trong giấc mơ-
tình yêu xanh mọi ngả-
đâu dễ ai yếu mềm-
khi trái tim chưa khóc-
sao lòng không bình yên-
những nốt nhạc màu đen-
hay lòng ai căm hận-
đớn đau những nỗi niềm-
giờ đây có tủi hận-
tôi lại nghe nhạc trắng-
của muôn thuở đầu tiên-
tiếng em đang chập chững-
nói những lời không quên-
vàng, đỏ, xanh, đen , trắng-
à, hoá ra nhạc màu-
ai khéo đặt tên thế-
cho đời vui thật lâu-
một đời ngồi nghe nhạc-
bỗng nghe lòng tan nát-
ai đi qua thời gian...
bỗng nghe lòng tan nát-
ai đi qua thời gian-
tôi đem bao sắc vàng-
rải lên tán lá úa-
tôi sơn bao cánh cửa-
bằng sắc thu mơ hồ-
ngày nào đỏ sắc cờ-
tươi vui bóng trẻ thơ-
nhac Nga da diết thế-
chạnh lòng trong giấc mơ-
tình yêu xanh mọi ngả-
đâu dễ ai yếu mềm-
khi trái tim chưa khóc-
sao lòng không bình yên-
những nốt nhạc màu đen-
hay lòng ai căm hận-
đớn đau những nỗi niềm-
giờ đây có tủi hận-
tôi lại nghe nhạc trắng-
của muôn thuở đầu tiên-
tiếng em đang chập chững-
nói những lời không quên-
vàng, đỏ, xanh, đen , trắng-
à, hoá ra nhạc màu-
ai khéo đặt tên thế-
cho đời vui thật lâu-
một đời ngồi nghe nhạc-
bỗng nghe lòng tan nát-
ai đi qua thời gian...
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
vũ đức tân.vui đời
bạn ạ ở đời không nên đểu-
trăm năm cũng chỉ thế mà thôi-
ban đểu với tôi-tôi đểu bạn-
trời kia có lúc sẽ bật cười-
có bao điều đẹp ta chưa biết-
có bao người hay ta chưa tường-
biết kẻ tiểu nhân làm khó dễ-
bạn ơi, hãy xem đấy chuyện thường-
có thời gian đi thưởng cảnh đẹp-
vui đời có mấy trang sách hay-
thích thì ghi chép và suy ngẫm-
biết đâu đắc đạo lại có ngày-
chăng phải đi tu ở giữa đời-
mùa xuân, bạn ạ, ở đấy thôi-
vui tự trong tâm thì qua hết-
yêu thương đâu có phải nhiều lời.
trăm năm cũng chỉ thế mà thôi-
ban đểu với tôi-tôi đểu bạn-
trời kia có lúc sẽ bật cười-
có bao điều đẹp ta chưa biết-
có bao người hay ta chưa tường-
biết kẻ tiểu nhân làm khó dễ-
bạn ơi, hãy xem đấy chuyện thường-
có thời gian đi thưởng cảnh đẹp-
vui đời có mấy trang sách hay-
thích thì ghi chép và suy ngẫm-
biết đâu đắc đạo lại có ngày-
chăng phải đi tu ở giữa đời-
mùa xuân, bạn ạ, ở đấy thôi-
vui tự trong tâm thì qua hết-
yêu thương đâu có phải nhiều lời.
vũ đức tân. uống rượu bên hoa quỳnh
mời hoa uống trà nhé-
cánh e ấp lần đầu-
đèn soi bên trăng sáng-
đợi hoa quỳnh đã lâu-
mới hoa chén rượu nhé-
đâu phải là lần đầu-
rượu có mình ta uống-
hoa cũng có say đâu-
mời hoa nghe thơ nhé-
tri kỷ mới dài lâu-
chỉ là vần ghép lại-
tim ta đập trong đầu-
hoa quỳnh ơi hoa quỳnh-
bạn bè gì chán thế-
chỉ màu hoa trắng trong-
khiến người đời nhỏ lệ-
nhưng còn ta đâu thế-
ta có thừa thời gian-
kể chuyện đời dâu bể...
cánh e ấp lần đầu-
đèn soi bên trăng sáng-
đợi hoa quỳnh đã lâu-
mới hoa chén rượu nhé-
đâu phải là lần đầu-
rượu có mình ta uống-
hoa cũng có say đâu-
mời hoa nghe thơ nhé-
tri kỷ mới dài lâu-
chỉ là vần ghép lại-
tim ta đập trong đầu-
hoa quỳnh ơi hoa quỳnh-
bạn bè gì chán thế-
chỉ màu hoa trắng trong-
khiến người đời nhỏ lệ-
nhưng còn ta đâu thế-
ta có thừa thời gian-
kể chuyện đời dâu bể...
vũ đức tân. chùm phong lan Đà Lạt
rừng thông Đà Lạt-
những lá kim đùa trong thinh không-
con búp bê buồn không có bạn chơi-
xin cho tôi-
một bức ảnh-
những ruộng rau Đà Lạt-
âm thầm vẽ đường nét-
ánh nước phun cầu vồng-
xin cho tôi-
một gùi xuống chợ-
tôi đi bộ qua Hồ Xuân Hương-
chợt nước khô cho lòng hồ rạn vỡ-
xin cho tôi-
dịu dàng bước chân thiếu nữ-
tôi đi xuống chợ-
có nhiều hoa cho em-
đừng giận- bởi tôi nhớ-
cành hoa phong lan lúc tối lửa tắt đèn...
những lá kim đùa trong thinh không-
con búp bê buồn không có bạn chơi-
xin cho tôi-
một bức ảnh-
những ruộng rau Đà Lạt-
âm thầm vẽ đường nét-
ánh nước phun cầu vồng-
xin cho tôi-
một gùi xuống chợ-
tôi đi bộ qua Hồ Xuân Hương-
chợt nước khô cho lòng hồ rạn vỡ-
xin cho tôi-
dịu dàng bước chân thiếu nữ-
tôi đi xuống chợ-
có nhiều hoa cho em-
đừng giận- bởi tôi nhớ-
cành hoa phong lan lúc tối lửa tắt đèn...
vũ đức tân.thu
vũng nước ánh lên màu xanh-
bánh xe lấm bùn khô nhanh-
bãi phù sa chia ô, vun luống-
giai điệu nào từ những chiếc thuyền gỗ-
ẩm hương đêm-
mầm cây sẽ lên -
những thay đổi lặng lẽ-
lúa sẽ vàng-
hương cốm thảng thốt-
những gì đất trời hào phóng cho-
sao cứ muốn giữ làm của riêng.
bánh xe lấm bùn khô nhanh-
bãi phù sa chia ô, vun luống-
giai điệu nào từ những chiếc thuyền gỗ-
ẩm hương đêm-
mầm cây sẽ lên -
những thay đổi lặng lẽ-
lúa sẽ vàng-
hương cốm thảng thốt-
những gì đất trời hào phóng cho-
sao cứ muốn giữ làm của riêng.
Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010
vũ đức tân.vào
vào cửa cổ tích bằng đường nào-
đôi khi, thử làm chiếc lá rơi, hòn cuội trên bờ đất-
lần đầu tiên nghe tiếng cười từ những cọng rơm-
vàng óng tình yêu xứ lạ-
vào thơ ca bằng đường nào-
thử biến thành nốt rung của phím-
những con bướm màu không đợi mùa-
ùa vào chữ-
vào mình bằng đường nào-
gạt hết những gì đã biết-
nổi lên mặt nước như bọt biển-
cái nhìn bỗng tinh khôi-
vào...
đôi khi, thử làm chiếc lá rơi, hòn cuội trên bờ đất-
lần đầu tiên nghe tiếng cười từ những cọng rơm-
vàng óng tình yêu xứ lạ-
vào thơ ca bằng đường nào-
thử biến thành nốt rung của phím-
những con bướm màu không đợi mùa-
ùa vào chữ-
vào mình bằng đường nào-
gạt hết những gì đã biết-
nổi lên mặt nước như bọt biển-
cái nhìn bỗng tinh khôi-
vào...
Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010
vũ đức tân. chào màn hình
xin chào những hàng rào cũ-
xin chào những tai nấm-
xin chào mùa thu-
tôi đã thấy những hàng cột điện giăng đèn-
dù chẳng ai cần nữa-
những cái đầu chúi đầu vào máy tính-
tìm niềm vui trong màn hình-
khoả thân trên màn hình-
chán chường trên màn hình-
chào...
màn hình-
mùa thu mới của tôi...
xin chào những tai nấm-
xin chào mùa thu-
tôi đã thấy những hàng cột điện giăng đèn-
dù chẳng ai cần nữa-
những cái đầu chúi đầu vào máy tính-
tìm niềm vui trong màn hình-
khoả thân trên màn hình-
chán chường trên màn hình-
chào...
màn hình-
mùa thu mới của tôi...
vũ đức tân. nhà văn
nhà văn đọc văn cũ-
viết báo kiếm tiền tiêu-
vì vợ con bìu ríu-
chẳng chịu cam phận nghèo-
khi họp thì thích ghế-
lên cao cũng muốn trèo-
lý tưởng bỏ vào túi-
ở đời-ai sẽ theo?!
sống lâu, đời thấy chán-
văn viết cứ nhạt phèo-
bàn về tác phẩm lớn-
như cố tình làm gieo...
viết báo kiếm tiền tiêu-
vì vợ con bìu ríu-
chẳng chịu cam phận nghèo-
khi họp thì thích ghế-
lên cao cũng muốn trèo-
lý tưởng bỏ vào túi-
ở đời-ai sẽ theo?!
sống lâu, đời thấy chán-
văn viết cứ nhạt phèo-
bàn về tác phẩm lớn-
như cố tình làm gieo...
Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010
vũ đức tân. ô, ô, ô...
buồn chân đi về đời Đường-
gặp Đỗ Phủ nhăn nhó-
gặp Lý Bạch cởi giày-
gặp Bạch Cư Dị đắm đuối-
...
chết cha, mình cũng thế-
việc đời mang vào thân-
rồi than khổ-
...
buồn đời ôn sử sách đời trước-
văn nhân lưa thưa như sao-
vậy mà vẫn sống-
...
buồn đời làm thơ-
tưởng mình chép thơ đời trước-
chữ nghĩa khô như ngói-
...
buồn đời nghĩ về phố nhỏ-
cô gái năm nào-
đã thành dưa khú để ở bờ rào-
...
buồn đời nằm chung cư-
tưởng ở thi sơn-
nghe chung quanh biển đời dây sóng...
...
ô, ô, ô...
gặp Đỗ Phủ nhăn nhó-
gặp Lý Bạch cởi giày-
gặp Bạch Cư Dị đắm đuối-
...
chết cha, mình cũng thế-
việc đời mang vào thân-
rồi than khổ-
...
buồn đời ôn sử sách đời trước-
văn nhân lưa thưa như sao-
vậy mà vẫn sống-
...
buồn đời làm thơ-
tưởng mình chép thơ đời trước-
chữ nghĩa khô như ngói-
...
buồn đời nghĩ về phố nhỏ-
cô gái năm nào-
đã thành dưa khú để ở bờ rào-
...
buồn đời nằm chung cư-
tưởng ở thi sơn-
nghe chung quanh biển đời dây sóng...
...
ô, ô, ô...
vũ đức tân. cóc phải người
định nghĩ một điều gì đó, lại quên-
mệt vì lướt mạng-
muốn ngủ giữa những giây đợi-
rồi màn hình lại hiện lên-
đôi tai không nghe từ xa-
ốn ào đâu đó trong đời ta-
những cuộc cách mạng không còn bàn ở gốc đa, sân đình-
công khai tuyên chiến trên phím-
luyện chữ-
vì biết nội dung ngày mai chẳng có gì-
nghĩa của một ngày đã tiêu vào đêm hôm trước-
Phrớt quá cũ với người già-
cuốn sách ấy ta đã vứt ra làm đồ thải-
nhà văn ơi, đừng bên tai ta lải nhải-
không gì hứng thú hơn thấy thằng rút ra dạy cách đưa vào-
thủ dâm chữ nghĩa-
bạn xoàng lắm-
cũng là một loại máy thôi-
một loại máy lập trình tưởng thông minh nửa mùa-
hoá ra vẫn là máy-
cóc phải người!!!...
mệt vì lướt mạng-
muốn ngủ giữa những giây đợi-
rồi màn hình lại hiện lên-
đôi tai không nghe từ xa-
ốn ào đâu đó trong đời ta-
những cuộc cách mạng không còn bàn ở gốc đa, sân đình-
công khai tuyên chiến trên phím-
luyện chữ-
vì biết nội dung ngày mai chẳng có gì-
nghĩa của một ngày đã tiêu vào đêm hôm trước-
Phrớt quá cũ với người già-
cuốn sách ấy ta đã vứt ra làm đồ thải-
nhà văn ơi, đừng bên tai ta lải nhải-
không gì hứng thú hơn thấy thằng rút ra dạy cách đưa vào-
thủ dâm chữ nghĩa-
bạn xoàng lắm-
cũng là một loại máy thôi-
một loại máy lập trình tưởng thông minh nửa mùa-
hoá ra vẫn là máy-
cóc phải người!!!...
vũ đức tân. gặp hoa sen
trên đường gặp hoa sen-
chào thua màu áo trắng-
mà thu đã trước thềm-
trời cao mà tĩnh lặng-
tưởng rằng đã yên ấm-
bão lại chợt bùng lên-
nụ sen như cười nhạt-
chỉ tham chút màu thiền-
lấy nắng vàng làm duyên-
tơ đời còn vương lắm-
thôi, cho ta chào em-
vị sen...là cay đắng.
chào thua màu áo trắng-
mà thu đã trước thềm-
trời cao mà tĩnh lặng-
tưởng rằng đã yên ấm-
bão lại chợt bùng lên-
nụ sen như cười nhạt-
chỉ tham chút màu thiền-
lấy nắng vàng làm duyên-
tơ đời còn vương lắm-
thôi, cho ta chào em-
vị sen...là cay đắng.
vũ đức tân.chậm
báo mua chất hàng đống-
ti vi không thèm xem-
xem truyện cũng thật chậm-
từng câu nắc nỏm khen-
bỗng thấy mình như tiên-
thêm chén chè được nước-
vị thơm của thời gian-
dễ gì ai hiểu được-
bao cay đắng ngọt bùi-
đã trở thành hài hước-
ta chỉ có nụ cười-
cứ cho đi là được-
mặt phật không thời gian-
thời gian ở phía trước.
ti vi không thèm xem-
xem truyện cũng thật chậm-
từng câu nắc nỏm khen-
bỗng thấy mình như tiên-
thêm chén chè được nước-
vị thơm của thời gian-
dễ gì ai hiểu được-
bao cay đắng ngọt bùi-
đã trở thành hài hước-
ta chỉ có nụ cười-
cứ cho đi là được-
mặt phật không thời gian-
thời gian ở phía trước.
vũ đức tân. sương
nắng quá sương sẽ khô-
ẩm quá sương cũng mất-
những gì đang cho đi-
bỗng trở nên ưu uất-
mong manh như sự thật-
lại không biết dối lừa-
mang cầu vồng ẩn săc-
sương bay qua mọi mùa-
chỉ có một chút thơ-
làm thơ tươi trẻ mãi-
chỉ có trời tự do-
làm sương mai tồn tại.
ẩm quá sương cũng mất-
những gì đang cho đi-
bỗng trở nên ưu uất-
mong manh như sự thật-
lại không biết dối lừa-
mang cầu vồng ẩn săc-
sương bay qua mọi mùa-
chỉ có một chút thơ-
làm thơ tươi trẻ mãi-
chỉ có trời tự do-
làm sương mai tồn tại.
Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010
vũ đức tân. cỏ
thành phố không có không gian cộng đồng-
đành khoả thân đòi sống-
bịt mắt đậo đức kẻ bỏ quên dân-
đêm thức dậy vào XXX-
bờ biển bán hết-
công viên cho thuê hết-
không gian nhét vào túi ba gang-
chán-
đành bỏ lên rừng-
cỏ mọc trên óc ta từ lúc nào?!...
đành khoả thân đòi sống-
bịt mắt đậo đức kẻ bỏ quên dân-
đêm thức dậy vào XXX-
bờ biển bán hết-
công viên cho thuê hết-
không gian nhét vào túi ba gang-
chán-
đành bỏ lên rừng-
cỏ mọc trên óc ta từ lúc nào?!...
vũ đức tân. tự sự từ con kiến
những con kiến nối nhau lên giường-
chúng khiêng những nốt nhạc từ đây ra đó-
cái tai đi theo nghe rạo rạo-
đê vỡ từ mối hàn bị bỏ rơi-
ta hay trục trặc đâu đó-
chữa cũng chết-
không chữa cũng chết-
đời thích có ông già lười-
chăm làm thơ.
chúng khiêng những nốt nhạc từ đây ra đó-
cái tai đi theo nghe rạo rạo-
đê vỡ từ mối hàn bị bỏ rơi-
ta hay trục trặc đâu đó-
chữa cũng chết-
không chữa cũng chết-
đời thích có ông già lười-
chăm làm thơ.
vũ đức tân.láng cháng thu
xưa láng cháng-
nay láng cháng-
ngày mai láng cháng-
vui-
vì mùa thu đi qua không thèm quay đầu-
láng cháng thu.
nay láng cháng-
ngày mai láng cháng-
vui-
vì mùa thu đi qua không thèm quay đầu-
láng cháng thu.
vũ đức tân. ăn ở từng câu
ông thích học thuật-
ngẫm nghĩ từng câu-
chỗ khó chê nhau-
chợt ngã vì dễ-
sao đời chó thế-
trích cú, tầm câu-
thơ ca một lọ-
mắm thối thấy đau-
hà hà cứ viết-
ăn ở từng câu...
ngẫm nghĩ từng câu-
chỗ khó chê nhau-
chợt ngã vì dễ-
sao đời chó thế-
trích cú, tầm câu-
thơ ca một lọ-
mắm thối thấy đau-
hà hà cứ viết-
ăn ở từng câu...
vũ đức tân.rửa một cái bát
rửa một cái bát-
đầu nghĩ đâu đâu-
vỡ một cái đĩa-
tư nhiên thêm rầu-
không đi bằng chân-
lại đi bằng đầu-
chỗ nào cũng vấp-
mắt nhìn vào đâu-
biết đời trí trá-
sang hèn như nhau-
nghệ sĩ cũng đểu-
hay ngầm xỏ xiên-
thôi, hãy cười lên-
đời là cái ấy-
thích thì ngỏng lên-
người ta đi đêm-
mình chọn đường sáng-
mùa thu rồi ạ-
rửa một cai sbát-
đầu nghĩ đâu đâu...
đầu nghĩ đâu đâu-
vỡ một cái đĩa-
tư nhiên thêm rầu-
không đi bằng chân-
lại đi bằng đầu-
chỗ nào cũng vấp-
mắt nhìn vào đâu-
biết đời trí trá-
sang hèn như nhau-
nghệ sĩ cũng đểu-
hay ngầm xỏ xiên-
thôi, hãy cười lên-
đời là cái ấy-
thích thì ngỏng lên-
người ta đi đêm-
mình chọn đường sáng-
mùa thu rồi ạ-
rửa một cai sbát-
đầu nghĩ đâu đâu...
Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010
vũ đức tân. tự sự của Tử Long thi sĩ
chẳng chịu lĩnh lương vợ kêu trời-
tiền trong tài khoản đâu vãi rơi-
nhưng ông có biết tiền tôi hết-
chẳng lẽ đi kêu tận ông trời-
mới biết vợ tôi định mua vàng-
tiền nhà góp lại, thật là oan-
vài đồng lương bọ đâu có xứng-
Tử Long thi sĩ cũng thân vàng-
nhưng thôi, tôi chịu hơn trời chịu-
bỏ sách, bỏ thơ ra ngân hàng-
biết lại mất toi ngày đầu tháng-
dù sao cũng thấy rất là sang.
tiền trong tài khoản đâu vãi rơi-
nhưng ông có biết tiền tôi hết-
chẳng lẽ đi kêu tận ông trời-
mới biết vợ tôi định mua vàng-
tiền nhà góp lại, thật là oan-
vài đồng lương bọ đâu có xứng-
Tử Long thi sĩ cũng thân vàng-
nhưng thôi, tôi chịu hơn trời chịu-
bỏ sách, bỏ thơ ra ngân hàng-
biết lại mất toi ngày đầu tháng-
dù sao cũng thấy rất là sang.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)