Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

vũ đức tân. lựa chọn

trước anh có trăm con đường-
anh lựa chọn đường nào-
con đường nào cũng thế!-
Sao?-
con đường nào cũng trở về với mẹ.
tôi đi khỏi tôi ban ngày-
tôi trở về tôi lúc tối-
tôi giống cỏ cây-
có thể tàn úa
trước khi xanh tươi-
tôi đi qua các dãy phố-
xuyên qua chính mình-
tự do trong hơi thở-
tôi uống cốc cà phê-
người tôi đợi có nửa phần giống mình-
liệu có thể nguyên vẹn-
khi hai người hôn nhau...
chào những cái cột điện không dây-
từ đây trở đi là thành phố-
từ đây trở lại là tôi.
đi tìm bản nháp ở câu chữ-
bản thảo chính nằm ở trong đầu-
nghĩa từ ở trong tim.
cây cầu cũ bị bỏ rơi-
dòng sông bị bỏ rơi-
người giữ tâm hồn tôi đi vắng.
nắng cháy bức tường sau nhà-
đôi mắt bị thương-
chiều, thấy chú mèo ngủ trong mây.
tím đôi môi cũ và buồn
hoa bằng lăng rơi xuống đất
mùa sau sẽ tím hơn
một cái nhìn
một câu hỏi mới
câu trả lời đi chơi

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

vũ đức tân. tiếng hát Y Moan

Y Moan hát lần này có thể là lần cuối-
tôi cũng chẳng thể nào đến để chia tay-
bông nhớ lai dòng sông Xê-rê-pốc-
mới ngày nào anh hát như say-
ở trên trời có những đám mây-
và đất đỏ dường như xậm lại-
trên cao nguyên tiếng ngựa ai mê mải-
lồng lộng bay xa qua những cánh rừng-
những căn nhà dài tỉnh giấc yêu đương-
những bến nước em sững sở đứng dậy-
nước chảy từ ngực trần em đấy-
nắng cao nguyên và gió cao nguyên-
Là Y Moan lồng lộn giữa cơn điên-
giọng dũng mãnh như con Min thức dậy-
là tiếng chân của bầy voi ấy-
lại đêm nay đánh thức những buôn làng-
Y Moan ơi, còn lại giữa buôn làng-
trái tim anh bừng bừng như lửa-
tiếng anh vượt qua bao bộ gõ-
và bao nhiêu tiếng gió của Tây Nguyên-
sữa chảy từ núm vú của em...

vũ đức tân. trái tim nghệ sĩ

triển lãm giăng lên rất nhiều bức ảnh-
họ là thiên tài, nghệ sĩ, siêu nhân-
đeo trước ngực bao nhiêu máy móc-
ho dương oai như những thiên thần-
thôi, bạn ơi không cần nghiêm trọng-
có hay gì tranh chấp một đôi câu-
những tấm ảnh chỉ là những tấm ảnh-
trao huy chương kiểu gì cũng có chết ai đâu-
tôi chỉ sợ tâm hồn ta vô cảm-
giữa biển đời không nhận thấy nỗi đau-
khi chụp ảnh có thể quên viễn cận-
nếu trái tim nghệ sĩ nát nhàu...

vũ đức tân. cú lừa

tôi đã ngủ suốt cuộc đời trong bận rộn-
những lo lẳng vẩn vơ, ảo tưởng vản vơ-
cho đến khi tôi mỏi mệt, ngã gục-
mới hiểu ra tôi chưa sống bao giờ-
tôi đã sinh ra cùng với những lý thuyết-
lại chết đi trong sự luận bàn-
những phạm trù ai đưa vào ý nghĩ-
đã làm cho tất cả mất thời gian-
thôi, tôi không làm điều gì đảo ngược-
chỉ không lo, không nghĩ, không bàn-
huyết áp không tăng cao như cũ-
bạn cũng ít dần trong những lo toan-
tôi đánh lừa những ước mơ, ảo mộng-
cho chúng say sưa cãi lộn với nhau-
đích thị rượu tôi là người uống-
tất cả ngủ say rôi, ai có biết đâu...
sau cuộc hành trình của Uy-lít-xơ-
tôi trở về căn hộ trên cao-
mở những trang thơ-
tìm trong tĩnh mịch-
tìm không gian xanh đã mất-
đầu óc tôi lại trải ra như tờ giấy trắng-
nghe tiếng thầm thì của trái tim-
tiếng thầm thì của thi ca-
và những cái rổ, cái rá-
những đôi giày, áo quần trong tủ-
những cái chậu, cái giường bỗng hát say sưa-
những câu chữ bất ngờ-
ùa lên trang giấy-
tôi chỉ biết nói với em như vậy...

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

vũ đức tân.ta đừng ngại những điều dang dở

mọi con đường đi đều có đoạn cuối-
mọi suy nghĩ đều có phút dừng-
ta đừng ngại những điều dang dở-
hạnh phúc không ở chiều này thì ở chiều kia-
phút vinh quang chưa chắc nói điều gì-
niềm vui nhỏ nhoi lại tràn đầy hứng khởi-
ta yêu mùa xuân trong giọng nói-
mỗi con người sáng tạo, vô tư-
thế giới dường như chẳng có bến bờ-
giữa không và có-
hãy chọn lòng mình làm bến đỗ-
ốc đảo thanh bình giữa bão tố cuồng điên-
bình tĩnh nào, khi sóng gió nổi lên.

vũ đức tân. trang cuối của một mùa

cuốn sách khép lại trang cuối-
bước chân hoàng tử vẫn trong đầu-
mùa thu lặng lẽ di bàn chân về phía trước-
tiếng ồn ào của những cơn bão phía sau-
tôi nghĩ về những con sếu-
đương nhảy múa bên nhau-
những đôi cánh dù nát nhàu vẫn không ngại sương gió-
tâm thức nào hướng về những chuyến đi-
như hoa hướng dương luôn quay về một phía.

vũ đức tân. niềm vui cuối ngày

niềm vui cuối ngày-
một giai điệu nào xa vắng-
hình như mưa-
tôi không biết ca sĩ là ai-
tiếng dế kêu-
giờ này còn ai thức-
nỗi nhớ quên trong bóng tối-
bay bay-
tin nhắn đầy không gian-
xoáđi, xoá đi-
chờ những công việc mới-
nhưng giờ này-ta chỉ còn thích những ngôi sao-
đang tìm chỗ của mình-
không ngủ cho tới sáng-
những công thức của người làm toán-
đã đầy những bộ óc rỗng không...

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

vũ đức tân. cái nhìn mới

khách đã tới rồi, còn thiếu vắng chủ-
thiên nhiên ở đây cũng đương trong giấc mơ nồng-
bạn hãy đánh thức tâm hồn mình bằng cái nhìn mới-
tất cả sẽ trở thành gắn bó, yêu thân

vũ đức tân. bến đỗ

mái tóc của em dòng sông cho anh tới ngự-
tâm tình của em là những nệm gối êm-
và anh biết giữa cuộc đời này trong mọi bến đỗ-
bến của em là bến bình yên

vũ đức tân.bài thơ bắt đầu một buổi sáng

tôi bắt đầu buổi sáng bằng một bài thơ mới-
về một giấc mơ tôi còn chưa tỉnh hôm qua-
đất nước tôi bên bờ thần thoại-
trong mỗi bụi cây đều có những cô tiên-
họ đi theo những đom đóm làm đèn-
những gương mặt dịu hiền và nhân ái-
những chiếc áo dài mới-
thơm mùi tơ Hà Đông-
họ vẽ lên trái đất mênh mông-
những bức hoạ của một thời thơ trẻ-
những lâu đài, những chú lùn, nhưng con ma be bé-
những siêu nhân bay giữa bầu trời-
tất cả trở thành hiện thực trước mắt tôi-
và âm nhạc từ khắp nơi bỗng ngập tràn, bỗng trở nên phiêu lãng-
tôi đã đi, đi cho tới sáng-
bây giờ tôi mệt mỏi trở về đây-
mà lòng tôi hoan lạc tràn đầy-
trên trái đất này có những phút giây kỳ diệu...

vũ đức tân. mỗi bức vẽ mỗi ngày

cứ mỗi bức vẽ mới-
em mang lại cho tôi một niềm vui không vị kỷ-
mỗi màu sắc mới-
em lại tìm được sự cân bằng của trái tim-
sư tươi vui trên trái đất nảy nở theo quy luật này đây-
trái tim-
đập theo quy luật này đây-
tôi không băn khoăn em là ai-
em từ đâu tới-
chỉ biết mọi vật ở trên đời-
dưới con mắt em đều trở nên tươi sáng-
màu đen âm u cũng thành thảm bọc các vì sao.

vũ đức tân. chúng ta say

những nhà tập thể không ngủ-
chúng say-
bởi có một ngôi sao mới xuất hiện-
to và sáng hơn mặt trời-
vậy-
là có những quy luật mới-
chũng ta cũng say-
khi có một ngôi sao xuất hiện-
ngôi sao điện ảnh hay âm nhạc-
vậy-
là có những quy luật mới-
riêng chúng ta chẳng đổi thay gì-
chúng ta say-
theo những quy luật cũ-
chúng ta say

vũ đức tân.mùa thu không bình yên

tháng Tám của tôi đã đến trước hè-
tôi uống cốc cà phê, tôi mở cuốn sách-
tôi nghe nhạc Sô-Panh, nhe nhạc Nga-
tôi nhìn ra ngõ nhỏ-
mùa thu ơi-em bắt đầu chạm cửa-
trong lòng tôi xao động không yên-
từ lâu lắm có gì rạn vỡ-
ngột ngạt vô cùng trong sự bình yên-
sân khấu đêm nay có lại sáng đèn?-
cửa rạp phim quảng cáo nhiều phim mới?-
tôi không đi đâu-tôi chờ đợi-
nhưng có điều gì đang đến-đang đi-
những tờ báo mới vẫn nằm kia-
tôi không mở ra-để thời gian tĩnh lại-
và nước mắt bỗng nhiên tê tái-
chảy trào ra trên má-trên môi-
chỉ là em-em đến mùa thu ơi-
những ngọn gió bắt đầu khởi sắc-
điều này-bàn chân tôi biết chắc-
cách đây mấy chục năm tôi đã hiểu rồi.

vũ đức tân. bạn ở đâu

nơi ấy biên cương bạn bè tôi đã mất-
mây làm khăn tang thắt quanh núi mỗi ngày-
nơi ấy nỗi đau như nén lại-
Đỗ Quyên nở bừng tự do ngất ngây-
tôi biết không có con đường cuối-
như mê cung, tôi trở lại chính với mình-
những khúc xương vẫn nằm trong lửa cháy-
để mỗi ngày lại thấy bình minh-
tôi không tìm ra chỗ của bạn-
bạn ở đâu? bạn ở giữa nhiều người-
mỗi gốc cây ở đây đều có máu-
là cây đời lên gốc xanh tươi.

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

vũ đức tân. về một nhà thơ

những cơn bão tuyết đang gào-
chàng trai mặc áo lông đợi ngoài cửa sổ-
tiếng pi-a-nô vô cớ-
chen vào gió-
chàng trai tóc vàng mang những câu thơ-
gửi cho chú chó-
bởi giữa bạn bè, chàng thấy cô đơn-
đất nước đổi thay rồi chàng không thấy gì hơn-
thơ không mới và tình yêu không mới-
chàng biết chỉ có một nơi đang đợi-
những cây liễu xanh, những thảm lúa vàng-
phút cuối cùng chàng uống rượu để rẽ ngang-
nơi ấy có nàng thơ đứng đợi.

vũ đức tân-nghĩ về quê của An-đéc-xen

tôi muốn đến quê hương của ông-nhà văn An-đéc-xen-
xem những tháp cao trong cổ tích-
những công chúa buồn, những hoàng tử tinh khôn-
những hạt dẻ và những chú sóc-
những chú chuột ranh ma và chú lính chì dũng cảm-
đôi giày đỏ ngày nào chắc vẫn chạy thế thôi-
quyền lực của nhà văn khi nói ra lời-
quyền lực của nhà văn khi viết thành chữ-
thế giới này chỉ có thêm không có bớt-
chỉ cho đi không lấy lại bao giờ-
tôi muốn đến quê hương của những giấc mơ-
để thấy lại con người minh triết ấy-
nụ cười buồn và trong trẻo đến ngây thơ-
thế giới của ông đẹp đến không ngờ.

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

vũ đức tân.trong bóng tối

trong bóng tối chúng ta sợ hãi-
những tia chớp của tình yêu-
vịnh tắm mình trong sự thanh thản-
thư giãn nhìn mọi sự như một nhà hiền triết-
không có cái nôn nóng của giai nhân-
nhưng năm tháng chẳng để lại dấu vết-
không có nếp nhăn trong tâm hồn-
tạo vật mới theo con mắt-
của người yêu nhau...

vũ đức tân. sự chia sẻ

niềm vui bạn chia sẻ cho tôi-
lớn hơn mọi tham vọng mà tôi đã từng biết-
dù bạn chẳng hàm ý gì-
chỉ cho đi-
như mặt trời toả sáng-
tôi thấy nụ cười rạng rỡ và gương mặt hạnh phúc-
đã làm khô đi nhưng giọt nước mắt mà tôi định làm thành bức mành-
che giấu với con người.

vũ đức tân.khi chúng ta buồn

khi chúng ta buồn những lời an ủi dường trở nên vô nghĩa-
ta đợi chờ phút giây mình trở lại chính mình-
giống lúc ta cô đơn trên đảo-
chẳng muốn sẻ chia bí mật của mình-
khi sống trong cùng một không gian nhỏ-
bạn sẽ thuộc những thói quen, những phút giân, phút hờn-
những có thể âm thầm nơi nào đó-
có cội mầm của những phiêu du-
chúng ta thường lang thang đến mọi bến bờ-
nơi ta chưa qua, nơi ta từng đến-
nơi ảo ảnh hiện lên vẫy gọi-
nơi cso nhữngbạnbè chưa từng quen-
điều nhảy trên đường phố có thể dẫn ta tới một ngõ tối tăm-
nơi mặt trời không soi rọi những trái tim-
những nụ cười có thể dẫn dắt-
đến với một người bạn trong cô độc-
ta hãy cúi xuống nhìn- và hãy ngẩng lên-
vưói con người-sự trừng phạt lớn nhất là không được làm người-
ta chỉ có những cái tên vô nghĩa, danh hiệu vô nghĩa, những con số vô nghĩa trong trí nhớ mọi người-
chúng ta đi và không biết ai chờ đợi trên con đường lớn-
như những chiến binh ngày xưa- có thể là ta lại gặp đao gươm-
và trong ký ức buồn-
có nhưng ngôi sao lơ lửng lơn shơn mặt trời-
đangdẫn dắt ta theo những quy luật khác...

vũ đức tân. giấc mơ biển

tôi gặp giấc mơ biển-
đang lang thang trên song trắng ngoài xa-
những con cá heo nhảy trên sóng-
nắng tan trong tiếng thủ thỉ mặn mà-
ở bên bờ những cây dưa xơ xác-
chúng vừa trải qua một trận bão kinh hoàng-
có vài thân dừa gãy gục-
biển vẫn xanh trong, vẫn nô giỡn với con tàu-
những cây dừa không tính tuổi-
đã bao lần chúng tiễn đưa và đón tàu về-
mùi cá trên bến theo những bàn chân con gái-
trở về nhà-
tôi nhìn dáng núi màu xanh-
ngọn hải đăng ban ngày trong giấc ngủ-
ban đêm nó thức cùng sống dữ-
thức với những ngôi sao trò chuyện không ngừng-
tôi gặp giấc mơ của biển ngọc-
chưa bao giờ thấy giấc mơ hiệnthực như bây giờ-
trong hư vô giấc mơ trong trắng-
như bài thơ đầu đời cũng cháy những giấc mơ...

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

vũ đức tân. ca sĩ sến

một chàng ca sĩ sến-
sang đất Mỹ rong chơi-
mấy anh chàng chống cộng-
phản ứng đến buồn cười-
hoá ra con nhà võ-
cái đầu hơi bị lười-
cái tay thích mân mó-
xịt phun cho sướng đời-
ôi, chàng Lý Tống ơi-
thù làm chi cho khổ-
sao không bảo chàng kia-
dạy du ca ở đó-
nếu chàng sợ nhuộm đỏ-
tự hoá mình thành xanh-
hơn là nhăn với nhó-
tay làm khổ thân mình-
một chàng ca sĩ sến-
lại đứng hát một mình.

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

vũ đức tân. giữa biển đời

gió giật tung các lá dừa bên biển-
những con thuyền chơi vơi trên ngọn sóng cao-
sao vặt vãnh ta lại ngồi than thở-
với bao nhiêu những ẩn ức tuôn trào-
biển của đời giương ngực trần kiêu hãnh-
nuốt mặt trời với cả trăng sao-
ta không sợ những tượng thần, tượng thánh-
sợ chính mình không muốn vươn cao-
ta lấy trăng làm gương soi mặt-
để trong tâm-trộm khỏi lẻn vào!...

vũ đức tân. thi ca thời @

những vầng trăng lơ lửng, những hồ nước xanh rờn chạy khỏi thi ca-
giữa những con người chỉ còn những cuộc gọi và tin nhắn-
và thơ của ta chỉ là ảnh hình của những máy tính vô chủ-
bay loạn trong thành phố-
những cái mốc cũng tính bằng những con số-
cảm xúc tăng như cặp nhiệt độ-
nhiệt năng chạy trong mỗi cái đầu bốc lửa-
đã xa rồi thời của Lý Bạch, Đỗ Phủ xưa-
ta cũng quen uống nước lọc thay cho rượu-
bởi suốt ngày ngâm trong máy điều hoà-
những con đường ngắn lại bởi bàn phim-
ta bội thực tình yêu của những tin nhắn lạnh lùng-
ta giãy giụa tìm ai trong cái vô cùng-
thế kỷ này đã xa đi cái trời sao vô tận-
mỗi người là một hố đen của mình-
ta chết trong nhau không có ánh sáng-
những mùa vô ích nhìn theo...

vũ đức tân-không ai tin

không ai tin vào sự yên tĩnh của không gian-
có thể bất ngờ có một hố không khí-
ta bị hẫng hụt, rơi như một chiếc gối bông-
trở lại cuộc phiêu liêu không đợi trước-
không ai tin vào một sân ga bình yên-
bom có thể nổ ở một góc nào đấy-
chiếc va li bỗng nhiên có ma tuý-
và ta bỗng trở thành một người mất tự do-
không ai tin và cuốn hộ chiếu-
nó có thể chuyền từ người này sang người kia-
và chuyến đi có thể bị dừng lại-
bởi một cớ nhỏ nhặt từ sứ quán-
không ai tin vào nụ hôn khi chia ly-
ngoài nụ hôn này biết đau còn nụ hôn khác-
thế giới đầy nghi ngờ và ta cũng vậy-
hành lý của ta biết đâu chẳng đúng chủ của mình-
nhưng nếu ta chẳng bao giờ sở hữu-
liệu ta còn tin vào điều gì không-
tôi tin rằng thế giới này tuyệt diệu-
bởi có người nói "có" thay "không"!!!...

vũ đức tân. những con sếu có bay về...

những con sếu năm nay có bay về-
trên cánh đồng cỏ năng có nghe tiếng vỗ cánh-
điệu múa của tình yêu bắt đầu từ đâu?-
và rừng có nói những lời thân thiết-
những rừng tràm và đước có ngóng theo-
đàn chim di vào không gian tĩnh lặng-
ta chỉ cần chút nắng gió như chim-
chút hồn nhiên như chim-
để khỏi nghĩ về con người-
để bay-
trên những ngọn sóng trắng của đại dương-
trở về nhà mình...

vũ đức tân. ý nghĩ trước Giéc-nic-ca

tôi băng bó vết thương bằng những cảm xúc-
người truyền lửa đã đi rồi-bỏ lại cây đuốc-
khi tôi tự mình đứng lên trận chiến đã kết thúc-
những huân chương trên người có ý nghĩa gì đâu-
không ai là người khai sáng-
chúng ta phảỉ đi lại từ đầu-
học ABC của tình yêu-
tôi nhìn vào Giéc-nic-ca đã chết-
thay trái tim bằng lựu đạn để nhìn thế giới-
những màu vun lại thành đống-
là trò games của con người-
sự cô đơn là bản mệnh-
thế giới khởi sự bằng lời...

vũ đức tân. khi đạt đạo

nụ hôn có nước mặn của những hải cảng-
chúng ta quẫy đạp như trong bào thai-
khi đạt đạo-chúng ta cũng ra đi không trở lại-
niềm tin vương vãi như vũ khí bỏ lại chiến trường...

vũ đức tân. âm thanh

tôi bắt âm thanh trong không gian-
đôi mắt ngạc nhiên trước mỗi biến đổi-
nhưng gương mặt vô cảm xung quanh-
không biết đang ở thế giới nào-
đôi khi chúng ta khác nhau-
cả về những cảm nhận-
và mỗi người hình thành trong chậm rãi-
cái lồng của mình-
ta tự nhốt ta-một cách tự do-
hình hài của tôi-
được nhào nặn bởi âm thanh nào-
có thể là sự bình yên-
bắt đầu của cách mạng
đông cỏ xanh-
có thêm một con diều mới-
đương bay...

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

vũ đức tân.chia sẻ...

tôi biết bạn vẽ lên những hình ảnh mỗi ngày-
mang lại cho tôi niềm vui bất tận-
mang lại cho tôi nụ cười yêu sự sống-
và cả trái tim se sẽ, thầm thì-
trong hoan lạc của hình bạn sẽ bước đi-
tôi thấu hiểu bạn đang hạnh phúc-
và âm thầm sẻ chia-
dù bạn chẳng biết tôi là ai-
đến từ nơi nào-
nhưng sắc màu kia như từ trên cao-
vô tư toả sáng-
ôi, chúng ta cần gì hơn-
như loài côn trùng chúng ta chỉ cần ít ánh sáng-
trước khi trở thành thiêu thân-
chúng ta chỉ cần có cảmgiác về hạnh phúc-
về tự do-
và lựa chọn cuối cùng-
có thể là xiềng xích tình yêu...???!!!

vũ đức tân. liên tưởng về giấc ngủ

trong giấc ngủ của Ranh-bô-
có nhièu ẩn ức-
con tàu say lang thang khắp chốn-
trở về trang thơ-
con tàu cũ nát của tôi-
đã vượt qua những bến bờ xa thẳm-
đã vượt qua những miền hoang tưởng-
những kỳ ngộ của ý nghĩa, ước mơ-
nhưng tôi không thể mang về bến-
những bụi gai trần trụi hoang sơ-
cắm vào chân tôi dập nát, chỏng chơ-
tôi chỉ còn chút nước-
để nhớ về sa mạc-
còn chút lân tinh ánh lên trong nước-
để nhớ về bầu trời sao-
và bộ xương-
dành cho những con cá lớn-
đang nhào theo với cái vây xé nước-
ồ, tất nhiên cả một bài thơ-
gửi vội cho thiên thần.

vũ đức tân. khi bóng tối...

anh biết khi bóng tối của Hà Nội đổ xuống-
chiếc cầu Long Biên chỉ còn leo lét hình hài-
em thắp ngon nến của trái tim-
nghe hơi thở nhẹ trên bãi xanh đen ngủ-
mọi cái đều cũ-
chỉ có tiếng vang lên của con tim ta là mới-
và khi bình minh đến-
em sẽ thấy-
con mắt như sau mưa được gội bởi tình yêu.

vũ đức tân.ngẫm về Đô Giang Uyển

Aha, Đô Giang Uyển-
tài vua quan một thời-
con nước triệu ngựa kéo-
đục đá, dong như chơi-
ta gặp một lũ tượng-
hết ông đứng, ông ngồi-
tên bây giờ mới biết-
đã thành sao trên trời-
này, ông Khổng Minh ơi-
có còn thương đất Thục-
tính kế và bàn mưu-
đời chỉ trong phút chốc-
thôi, ta dân ít học-
có gì sống nấy thôi-
cơm canh vài lưng bát-
thế là quên sự đời-
giành lấy phần nhỏ nhoi-
thế gian giành thiên hạ-
bụi đất có mù trời-
cũng chẳng là sự lạ-
bởi ta yêu đời quá-
chọn sự học làm đầu-
thu góp lời thiên hạ-
mỗi ngày nhặt vài câu-
thôi thế là hạnh phúc-
chẳng tính chuyện dài lâu-
đến vua còn về đất-
phỗng như ta ai chầu!!!...
Đô Giang Uyển-
chảy về đâu?-
ô hô

vũ đức tân. viết ba lăng nhăng

suốt đời ba lăng nhăng-
chẳng có ai là bạn-
lấy sách làm bạn thân-
vùi đầu vào trăng sáng-
dòng đời trôi lãng mạn-
môi son nhà họ Lâm-
quên ti vi mở hội-
MC ầm ầm-
lấy đọc làm thức ăn-
nhá tin và nhắm chuyện-
trong nước và ngoài nước-
đều đi mòn gót chân-
tưởng là con ma xó-
hoá ra ngốc toàn thân-
đời nay có vị tướng-
chuyên làm thơ cù lần...

vũ đức tân. đôi lời về sụp đổ

những vở kịch của Ha-ven-
bị ném xuống quảng trường trong bóng tối-
những chiếc cốc pha lê vụn vỡ-
bia Tiệp óng ánh vàng tình yêu-
các nhà thơ ngồi trên ô tô làm cách mạng-
và châu Âu tan ra như bọt xà phòng-
người ta nói những ngôn ngữ khác nhau-
về "sụp đổ"-
không thấy những mầm cây len qua tường vỡ-
dựng xây-
và những khát vọng của nhân dân chưa bao giờ thay đổi.

vũ đức tân. đọc Bạch Cư Dị

làm quan lại viết thơ-
tên này thật đáng ngờ-
Bạch Cư Dị-
sao nó làm trò khỉ-
ca ngợi đám dân đen-
xuống thuyền đi đánh đĩ-
vẫn còn viết lem nhem-
tư cách thật lèm nhèm-
mà sao ai cũng đọc-
cả núi thơ than khóc-
bỏ ngục hơi bị buồn-
thôi cho bọn con buôn-
bán đi Âu, đi Mỹ...
thơ này trò xa xỉ-
nhưng kiếm được bộn tiền-
ai thich trò rên rỉ-
cứ mặc sức mà điên-
ta thay cháu Nguyễn Du-
cấp cho ông hộ tịch-
chuyển thơ về Việt Nam-
khỏi coi ông là địch.

vũ đức tân.vẫn có thể ngồi uống rượu

may ở đây không phải nước Nga-
tôi vẫn có thể ngồi uống rượu-
có xúc xích, dưa chuột, thịt muối-
lẽ dĩ nhiên có cả mực khô-
người ta không đưa vào chỉ thị-
bởi tôi là người Việt Nam-
tôi ăn thịt bồ câu và chó-
đấy chuyện thường ở khắp thế gian-
bạn đừng có lấy làm khó chịu-
ở nước tôi người ta đái ngoài đường-
nhưng khi cười lại che mặt lại-
đóng que tăm vào nụ cười khi nói chuyện yêu đương-
tôi giống Ê-xê-nhin ở chỗ-
viết điều gì chẳng xin phép ai-
nhưng không bao giờ tôi say đến độ-
giữa cánh đồng lúa mạch ngân nga-
tôi chỉ xin góc mạng làm nhà-
viết vài câu thơ và tán láo-
đừng ai tưởng tôi làm trò bố láo-
thơ không hại gì đến các vì sao-
tôi có rượu cho các chàng cao đạo-
giỏng tai nghe thi sĩ cởi trần-
nghe thơ tôi đừng bị chột rút-
tôi say rồi- đến lượt bạn-vốt ca!

vũ đức tân. sao lùn trắng

Mình chẳng biết quái gì về khoa học tự nhiên, về vật lý lượng tử lại càng mù tịt. Nhưng nghe cái tên "sao lùn trắng" mình lại rất có cảm tình. Và viết vài câu về nó.

tôi thích thằng lùn bay trong không gian-
nó bay và toả sáng-
dù tàn tạ, hết hơi-
nó tồn tại-
bởi cái tên-
"sao lùn trắng"-
bạn ơi, cố lên-
toả sáng đi-
chẳng gì-
bạn cũng là một ngôi sao!

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

vũ đức tân-nghe bài hát Nga nhớ nước Nga

nghe bài hát Nga buổi sáng-
bỗng nhớ về Mạc-tư-khoa-
bây giờ những bài hát cũ-
còn ai ôn lại ngày qua-
nhớ khách sạn Ra-si-a-
bây giờ đã phá dỡ-
nhớ dòng sông Vôn-ga-
những con tàu đi trong nắng-
và Xanh-pê-téc-bua những đêm trắng-
lang thang bên bờ Nhê va-
buồn vui trôi ra biển cả-
ôi mênh mông-nước Nga-
tôi ôm bạch dương thủ thỉ-
những lời hát vẫn trong tôi-
nước Nga sao tôi yêu thế-
bởi đôi mội em ngọt ngào-
bởi qua bao nhiêu giông bão-
nước Nga vẫn là nước Nga.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

vũ đức tân-thói quen

chúng ta hay thích chiều thẳng đứng-
để vượt khỏi những bận bịu, lo toan-
những rắc rối-
thời tiết của trời và của người-
chúng ta bay-
như những đám mây-
để khỏi thấy những cái vụn vặt-
và sảng khoái chọn mùa của mình-
ô-lala

vũ đức tân-khác

tôi đọc một câu chuyện-
và bỗng biết rằng có những thế giới khác thơ-
có những tác giả yêu con chữ theo kiểu khác-
có những dịch giả suy nghĩ khác-
có những bạn đọc khác tôi-
cùng nhìn một vầng trăng-
mỗi người suy nghĩ mỗi khác-
chúng ta cùng yêu-
nhưng bản chất lại khác nhau-
và có một nơi khác-
cho tôi-
cho các bạn-
cho chúng ta-
sự khác-
bản chất của một cái giống-
con người.

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

vũ đưc tân. ba thằng bạn

một thằng bạn là Nga ngố-
suốt ngày chỉ uống rượu say-
bán đi bao nhiêu trí tuệ-
chỉ để uống rượu cả ngày-
thằng Nga có tiền có của-
có vũ khí, có giai nhân-
có tuyết, có thơ, tiểu thuyết-
vỗ vai-
có cả tàu ngầm...

một thằng bạn là Tàu khựa-
ưa theo đạo Khổng đời nay-
chống tao thì tao cho chết-
theo tao, có bánh dành mày-
mày cho tao một tí biển-
cho tao một tí biên cương-
chẳng gì cũng cùng chủ nghĩa-
không yêu thì cũng phải thương-
tao có con đường Trung Quốc-
mày theo con đường Việt Nam-
nhưng biển thì chung hai đứa-
mày ơi, cứ thế mà làm...

một thắng thứ ba là Mỹ-
chằng gì cũng 15 năm-
bạn nhau chỉ vì lý trí-
cảm tình thì thấy khó khăn-
không phải là tình lăng nhăng-
đổi đời có thêm bạn mới-
kẻ thù ngày xưa lại tới-
chưa nhìn đã biết mặt nhau-
thôi thì quên đi chuyên trước-
bây giờ nói chuyện ngày sau-
Việt Nam đi cũng thế giới-
tôi đưa giáo dục hàng đầu...

ba thằng mỗi thằng một kiểu-
thôi thì chơi với cả ba-
có thằng biết rằng nó đểu-
nhưng xưa nay nó thế mà-
từ nay quên đi chuyện cũ-
miễn rằng biển cứ để nguyên-
xin đừng gây thêm sóng gió-
dân tôi cũng chẳng thấy phiền-

OK.

vũ đức tân. dạ khúc của Quỳ

Tặng nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ

chín bản sonate cho violon và piano-
đã vang lên từ một cây đàn cũ-
trong một ngôi nhà cũ-
một gương mặt cũ-
những giai điệu-
từ những ngày xưa-
từ khi cây ghi ta-
nhảy tưng bừng trên phố-
từ khi bài "Hà Nội giải phóng"-
đón đoàn quân trở lại thủ đô-
từ những niềm vui bè bạn-
trong đám đông rực rỡ sắc cờ-
vẫn những giấc mơ trong những ngày chống Mỹ-
những ngõ nhỏ vắng người-
những khẩu hiệu im lìm trên phố-
những đoàn xe lửa đi trong đêm-
những tiếng loa báo máy bay đến-
Hà Nội vắng những đứa trẻ-
chúng đi về nông thôn sơ tán-
trong tay ông và bà-
trong tay những người nông dân-
nghe theo kẻng ngày ngày ra ruộng-
ngôi nhà cũ-
giữ ngọn lửa của tình yêu cuộc sống-
tương Đức Mẹ trên chiếc đàn pi-a-nô-
lời cầu nguyện của ông mỗi sáng-
lại đắm chìm trong âm nhạc-
lại đắm chìm trong mong manh-
hy vọng nhen như ngọn lửa-
ông giữ trái tim mình trẻ trung-
như tình yêu sứ sở-
ngôinhà cũ-
đơn sơ-
chỉ có giai điệu vang lên là khác-
là một cuộc đời khác-
rộng hơn-
bao la hơn-
đẹp đẽ hơn-
vượt qua cơm áo đời thường-
nó là những âm thanh-
đi vào gõ cánh cửa vĩnh cửu-
của tình yêu...

dạ khúc-
nhớ trăng huyền xưa-
bóng chiều-
chiều cô thôn-
...
ý nhạc chơi vơi-
cánh chim chiều-
mây trôi-
đôi bờ-
nhớ anh...

có những mùa vĩnh cửu không trôi đi.

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

vũ đức tân.giọt sương

giọt sương buổi sớm-
rơi trên lá sen-
cầu vồng mơ mộng-
hương bay trước thềm-
ai ngờ chuyện đó-
trộm lấy hết tiền-
hàng trăm triệu bỗng-
trở thành vô duyên-
cơ khổ cho em-
gia đình tao tác-
cả mẹ và em-
tiền sao bội bạc-
lúc gần kẻ ác-
ta cũng đâu ngờ-
vô tư mà sống-
chẳng còn mộng mơ-
giữ tâm em nhé-
trước mọi bất ngờ-
còn bao sóng gió-
trước em đợi chờ-
anh mong bài thơ-
con người sẽ sống-
bầu trời trên kia-
vẫn còn cao rộng-
chúc bao ngày sống-
giọt sương vẫn đầy-
dù là giọt lệ
vẫn còn đắng cay.

vũ đức tân. trở lại chiến trường xưa

những bụi tro trắng bay-
hài cốt của một người lính Pháp-
trở lại chiến trường xưa-
màu xanh của núi-
màu đỏ và quánh của đất-
màu trắng của khăn trải giường-
những khách sạn mọc lên-
bên nghĩa trang có những ngôi sao đỏ-
những mảnh bom-
những mảnh xương vỡ-
những cát tút đại bác-
nơi bàn chân ông bằng rừng-
vượt qua cơn hoảng loạn-
đấu súng trong bóng đêm-
sống trong nỗi sợ hãi-
nơi ông bị ném xuống cùng những hòm đạn đại bác-
mắt ông nhìn thấy những nhà sàn bốc lửa-
hừng hừng như những đêm vũ hội nốc đầy sâm panh-
ông nhảy xuống đất bằng dù-
bị trói bằng những dây dù-
ông trở thành người tù-
khao khát chiến thắng-
Điên Biên Phủ-
chỉ có một cái tên-
Việt Nam-Võ Nguyên Giáp-
nơi những ngọn đồi-
biết đến cái âm vang của thuốc nổ-
làm rung bộ ngực con gái của Mường Thanh-
chúng nó chôn vinh quang của đoàn quân viễn chinh-
xuống đất-
ông lang thang khắp các chiến trường-
mang về nhà hàng đống huân chương-
nhưng cái làm ông trở thành một người lính-
Điện Biên Phủ-
những vinh quang chỉ còn là ngọn lửa hư không-
cháy sạch những tham vọng-
mai đầu bạc đêm đêm cúi xuống cuón vở-
chôn vùi vinh quang vào những dòng chữ-
viết về hoà bình-
và ông mơ ước-
trở lại chiến trường xưa-
sông cùng với những linh hồn cũ-
đã đau đáu xa nhà-
chon nấm mộ của mình ở Việt Nam-
họ cũng không muốn trở về-
họ chỉ muốn hoà bình-
muốn những ngọn lửa cháy mãi trong các nhà sàn-
đêm đêm họ hoá thành những chú đom đóm-
bay trên cánh đồng Mương Thanh.

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Vũ Đức Tân-Hà Nội dưới mưa

tôi lội dưới trời úp mưa-
xe máy sặc sụa uống nước-
ông pô phê quá lăn đùng nghỉ-
các ông cống nghỉ như say rượu-
ứ phè mùa thu mưa-
trên đường xe chen xe-ô tô chen ô tô-
những thùng rác trôi trong chuyện cổ tích-
xác chuột chết và rác lội ra đường-
nhăn nhó cười những cái áo ướt như giẻ rách-
đó là màn mở đầu cho mùa thu-
vài cây lớn đổ để ghi nhớ-
tất cả phô ra cái ngu của quản lý-
những đồng tiền dự án dấu giếm cũng phô bày-nhân dân không tị hiềm ai chỉ đẩy xe đi trong mưa- lội cùng lũ chuột cống-
xênh xang về nhà không sợ đông người-
lũ trẻ ca hát-
bà hát về rủ nhau đi bơi ở đường pố-
mỗi khi có mưa-
ồ quy hoạh hạ tầng chúng ta chẳng cần nghĩ tới nước-
nước đến rôi lại đi-
có ba cô gái chết vì điện giật-
do nước lên-
không hề gì-
hồn các cô trong trắng-
là thiên thần gửi lên thiênđường-
đòi mấy cái ống cống rộng-
cỡ Pa-ris- cho những người cùng khổ-
đang gánh rau vào phố-
cho những nhà bình luận thiên tài về bóng đá-
cười cợt Hà Lan vì chỉ biết băm bổ-
không biết đá bóng như một nhà thẩm mỹ-
cầu thủ Việt Nam ôm bóng nhổ qua kẽ răng-
không chơi bóng dưới nước-
trò chơi này cấm-
thêm một ngày nghỉ trong đời-
cứ viết lăng nhăng đi -
với tôi-
không nghị luận-
không thơ ca hò vè-
cho đến khi ống nước thay- gọi loài chuột cống mới-
Hà Nội-1000 tuổi-
không phải địa ngục nhưng chưa tới thiên đàng...

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

vũ đức tân.đôi khi họ thắt cổ

tôi không nghĩ họ trở về-
vậy, mà có đấy-
những Lam, Tiến, Trường, Sơn, Độ, Bình...-
những cái tên vui trong phố một thuở-
họ trở về khi tôi đang ngủ-
đứng quán cà phê góc phố-
làm chén chè cắm tăm-
làm điếu thuốc lào-
thả trái bóng tung tăng-
chém gió-
đôi khi họ thắt cổ-
rồi nhảy dây trên những mái nhà-
giở trộm sách xem bài em ghi buổi tối-
đôi khi họ hoá thành những bộ xương lân tinh-
đứng bên nhau hát giải phóng Miền Nam-
lựu đan kềnh càng bên thắt lưng da-
...đấy những bạn tôi-
đã nằm xuống khi còn trẻ-
chưa biết tới mùi con gái-
là ma rồi vẫn ngượng ngùng khi các cô gái bước chân qua-vén cao váy-
tôi tin là họ vẫn còn đấy-
chỉ không hiện hình lên bởi mắt tôi hay nhoè-
cứ thấy nhưng xbàn tay vẫy trên tàu chạy qua...

vũ đức tân.những vỏ dừa mùa bão

những cơn bão về quấy phá-
chúng nhớ góc biển này-
chúng nhớ cô gái này-
chàng trai này-
tiếng mõ trâu-
lạc cả chiều trong gió-
tôi theo đi xa-
giở những trang sách lạ-
những ngôn ngữ cổ-
những cái bình vỡ-
em có một quá khứ của tổ tiên dường đã quên-
mái tóc hiu hiu bờ biển dừa-
những chiếc thuyền đi trong mùa thi-
mùa này biển động-
ta đã cho lòng nằm nghiêng cát-
nghe chảy những ước mơ-
ai đã ném đi một mối tình trong bão
dứt thời gian để sống với riêng mình-
những cơn bão về lại thức-
những ánh chớp về lại thức-
nhà thơ Ranh-bô đã theo con thuyền nhỏ-
đi buôn vũ khí-
bỏ lại những câu thơ năm cong queo như những vỏ dừa-
ta nhặt những câu thơ bỏ bị-
những tấm thảm chùi chân em đẹp tuyệt trần-
bằng những câu thơ-
và nụ hôn đầy nước mắt...

vũ đức tân. trộm không đi trên phố

trộm không đi trên phố-
trộm nằm trên mạng-
bắt cả ngày không được một tên-
chúng tự đắc diễu hành và uốn éo-
những cô điếm lẽo đẽo-
loã lồ quảng cáo-
chát chít liên miên
thế kỷ này-
các nàng tiên không e thẹn-
trưng mình trước bàn dân thiên hạ-
cái ví lép kẹp-
dành chỗ cho ATM-
màu xanh trong phố-
có lúc mát mắt-
buồn thiên nhiên-
cuộc sống của chúng ta-
dần dần hoá số-
0 và 1-
ta đi vào toán học-
cuộc rong chơi buồn bã-
có tất cả nhưng ảo mộng-
tôi với em-
đi tìm một góc buồn-
xả xìtoét-
ô, lala-
chúng ta thành những trò games của tạo hoá-
thành mật mã buồn của những ngôi mộ cổ-
ngày mai-
tất cả lại nhân lên vô tận-
những điều vô ích...

Vũ Đức Tân.Ngõ vắng mẹ

ngõ vắng mẹ-
cây đàn pi-a-nô hun hút phím dài-
đen trắng như bước chân ngập ngừng bên cửa-
tâm hồn ta rạn vỡ-
nghe tiếng ca trù đầu ngõ-
trên giá sách một quyển sách chữ Hán chỏng chơ-
mắt cận kính dày những bụi quá khứ-
ta chỉ có vài giờ ở lại-
rồi ra đi-
những gói mì khét trong chảo lửa-
trong tiếng chạm cốc-
đêm thạch đen tên cướp ngồi ngất ngưởng đợi những sơ hở-
trúng mánh từ một kẻ ngốc-
ngõ tan tác tuổi thơ-
gặp lại người quen cũng thành lạ-
anh võ sĩ năm xưa nằm ho ra máu-
còn cô gái điếm lấy chồng có nhà lầu-
tiếng hát theo cô ca sĩ đi xa-
mùa cỏ khô hoảng hoải nỗi buồn khói thuốc-
trận đá bóng hết giờ-
cây đàn lại khạc ra tiếng-
tôi nhớ bước chân mẹ-
đi đến quán bánh khúc đâu ngõ-
sao không trở về...

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

lại thêm một ngày nóng

lại thêm một ngày nóng-
vẫn còn ẩn số cho một mùa đá bóng-
trận chung kết chưa bắt đầu-
để rồi bốn năm sau-
chơi-
những sục sôi ném theo các ngôi sao-
chẳng còn mặc cảm tội lỗi-
bữa ăn láng cháng cũng xong-
lời bàn luận thích hơn bia bọt-
tầm vóc của dự đoán-
theo kích cỡ...Hà Lan-Tây Ban Nha-...
...
những chiến thắng gần, những chiến thắng xa-
Hà Lan-Tây Ban Nha-...

ngoài thân là của người ta

leo vào ý nghĩ của người khác mình sẽ bị mệt-
mình thành cây tầm gửi thoi thóp trong tán cây-
theo ý nghĩ của mình lại quá đắm say-
biến thân ảo ảnh-
đi cày trên cánh đồng chữ-
hạt lép, hạt rơi lượm thành mùa đầy-
trái tim trái mùa khô héo-
tư tưởng thăng hoa-
ngoài thân là của người ta-
đến chùa ăn oản hoá ra mềm lòng-
mình biến thành những bàn chân-
di đi chữ Phật để gần Phật hơn-
bẩn áo tìm qủa bồ hòn-
trên môi bỗng thấy vết son của người.

bí mật của thiên sứ

tôi hay nói chuyện với các thiên sứ-
chúng hay cười đùa và vô tư-
chúng biết tất cả mọi chuyện tình yêu-
và bí mật của các cô gái-
điều này Chúa đâu có biết-
ông quan liêu và chỉ quan tâm đến người lớn-
ông cũng không đoán định ra rằng-
tất cả bí mật của con người nằm ở lũ trẻ con-
khi cất giấu một điều gì lâu-
người ta quên đi-
không còn bảo hiểm và chìa khoá-
cũng chẳng ai khoá được những đôi cánh-
thiên sứ đùa nghịch và trốn vào những con chữ-
khiến người ta tưởng tình yêu không có lời-
bí mật này chỉ có tôi biết-
đó là lời của thiên sứ...

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

thơ sen

Ngẫm về sen như một nhà tư tưởng, để rồi đến với sen như một người làm thơ. Bởi càng thấu hiểu mỗi giây phút yên bình ở đời quý biết bao. Cố thoát ra khỏi bao nỗi lo buồn, để ngưng lại với thiên nhiên đang tái tạo trong trí tưởng.


Thơ sen chưa viết bao giờ,
giở trang giấy cũ chẳng ngờ mùi hương
ly trà động nắng vàng ươm
gót chân phiêu lãng tìm đường về quê

sắc hồng ai bỏ bùa mê
sắc xanh của lá, vàng se tơ trời
tâm sen đắng đót làn môi
trót yêu em chớ kiệm lời sẻ chia

tàn sen nâu thắm thế kia
em như đất của những gì chưa phai
thanh cao lặng lẽ u hoài
tờ sen em rắc bên ngoài gót sen

hương đêm lại thoảng qua đèn
có người áo trắng bên sen ghé chào
giật mình, tỉnh giấc nhìn sao
vầng trăng sáng tự độ nào đang say...

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

về một số nghệ sĩ...nhân dân

vài cái ảnh đã trở thành nghệ sĩ-
cao giọng, uốn mình, thích kẻ đón đưa-
khi gặp người-như đang nắng gặp mưa-
ôi, cái danh chập chờn lắm mánh-
để vinh quang thôi cũng phải cửa sau-
có đôi khi gương mặt nát nhàu-
những với đời tha hồ kiêu hãnh-
tôi hay nhìn vào ảnh-
để đoán định con người-
nhưng bạn ơi đôi lúc cũng chịu -
cái ma mị của con người ta quái lắm-
muốn biết được tính tình cần sống cạnh-
đi chụp ảnh với nhau ít nhất vài năm-
có đôi khi ta sẽ âm thầm-
thấy nghệ sĩ có những gương mặt khác-
có người suốt đời chơi trò nước mắt-
nhưng nước mắt này là của cá sấu thôi-
hay lúc trước mặt ca ngợi hết hơi-
vừa đứng sau lưng là nói xấu-
có những âm mưu không biết từ đâu-
cứ đổ xuống đầu người lương thiện-
thế mới biết tị hiềm dễ đến-
cứ thử thành công đi, bạn sẽ thấy một lần-
tôi gọi là các nghệ sĩ...nhân dân-
mang rác rưởi vào đời nghệ sĩ-
ta cứ tránh đi chẳng mất điều gì-
những nghệ sĩ hôm nay có những người như thế-
họ có óc đâu, chỉ có bã đâu trong đầu.

bài ca cũ về đồng tiền

chúng ta kiếm đồng tiền không dễ-
và tiêu chúng rất nhanh-
chỉ cần vào hiệu sách mọn nhìn quanh-
thế là đồng một trăm biến mất-
ta mang niềm vui về nhà-
trong tiếng vợ la-
những cuốn sách đầy lên trong nhà-
chúng ra hành lang, chui vào gậm tủ-
chúng leo lên chót vót tận trần-
hay chật chội nằm vào trong một xó-
như thường nhật rồi tháng nào cũng có-
tiền điện, tiền nhà, tiền nước , tiền xăng-
nếu ốm đau dễ lâm cảnh khó khăn-
tiền thuốc thang, bồi dưỡng-
tiền góp giỗ, tiền sốp-pinh , tiền internet-
tiền cắt tóc, tiền gội đầu, tiền đi nhà hàng tiếp khách-
đủ thứ trần đời vẫn chỉ có tiền thôi-
cứ thấy vợ nhăn tôi lại cười cười-
tiền lương tháng này anh chưa kịp lĩnh-
tôi biết lĩnh cũng có đâu rủng rỉnh-
tiền chỉ đủ vừa nhét miệng miếng ăn-
đừng có mơ đất cát, nhà tầng-
chỉ có chút dành cho khi gặp khó -
ôi, đồng tiền có hay không có-
vẫn bài ca dai dẳng suốt đời ta-
tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống-
không phải bây giờ ta mới hiểu ra.

bài thơ cảm ơn cái máy lạnh

một ngày trôi qua trong cái nóng-
tôi không thể làm gì, cũng không thể ngồi yên-
trước mắt tôi bao nhiêu công việc-
vậy, mà tôi vẫn ngồi như rất bình yên-
tôi cố làm như vẻ đã quên-
một bài viết đến hạn-
một dự trù thanh toán chưa kịp làm xong-
tuần này chưa kịp thăm ông-
vợ ốm, đường xa lấy ai chăm sóc-
lai có bao giấy mời trên bàn- thật nhọc-
đi dự khai trương triển lãm ảnh môi trường-
đi họp với các quan thành phố-
trong cái nóng máy điều hoà chạy như hết cỡ-
nặng nhọc cùng tôi than thở-
sao anh cứ thích ngồi làm thơ-
những bài thơ dài lê thê chẳng có ý nghĩa gì-
nó chỉ ghi lại những khoảnh khắc ba lăng nhăng trong cuộc đời bất tận-
việc gì anh phải khổ thân làm ra chúng-
cứ sống cuộc đời bình thường chỉ cần ngủ và ăn-
người quanh anh đầu óc đâu có tối tăm-
họ cứ sống thế, vẫn vui đấy chứ-
ừ, cậu nói đúng rồi máy lạnh-
tớ sinh ra chọn nỗi khổ về mình-
những bài thơ viết về sự linh tinh-
chỉ để tránh trở thành túi cơm, giá áo-
là con người để vượt qua giông bão-
đôi lúc cần đọc thơ, viết thơ-
bài thơ sinh ra có thể tình cờ-
nhưng ghi lại không hề đơn giản-
bởi có thể vô tình một buổi sáng-
những âm điệu này sẽ lại vang lên-
và biết đâu hạnh phúc sẽ ngập tràn-
chẳng ai biết vì đâu, tại sao như thế-
nhưng tôi biết đấy là đời, là lệ-
là mỗi giây đều có quyền tồn tại-
mỗi giây đều có quyền sống mãi-
chỉ có điều ta bất lực mà thôi-
thông cảm cho ta giữa cái nắng điên người-
ta chỉ có cách là làm thơ trong máy lạnh-
và mỗi bài thơ như trận đánh-
may trận đánh này không toát mồ hôi-
cảm ơn mày, đồng chí máy lạnh ơi.

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

ẩn số của nhân vật

có những câu chuyện lúc này mới hình thành-
có những điều xảy ra bây giờ đang là tình tiết-
có những cái kết đầy ngẫu hứng-
có những điều bất ngờ bất ngờ hơn những gì ta tưởng tượng-
trên thế giới rồi chúng ta sẽ gặp nhau-
dưới dạng thức này hay dạng thức khác-
có khi là một nhân vật-
từ trên trời rơi xuống-
có khi giống -
anh và tôi-
ta không lấy thời gian để đo-
điều này có thể thâm canh từ nhiều năm trước-
và nước mắt hôm nay chảy xuôi-
vì nó đã có lần chảy ngược-
hãy thứ đúp một lần-
hãy ngồi ở hàng cuối-
đừng thắt ca-la-vát và trịnh trọng-
đừng thể hiện trong đám đông-
mình là một cái gì-của họ-
và anh sẽ thấy-
anh sẽ giản dị hơn-
yêu đời hơn-
sáng tạo hơn-
và anh sẽ có một câu chuyện -
về chính anh-
về con người-
đang đi về cái bến vô tư-
và anh sẽ thấy nhân vật hiện lên-
với quần áo của nó-
vơi ước mơ của nó-
hình hài của nó-
trong cái lưới của tưởng tượng-
anh chỉ cần nắm bắt-
và tung lên mạng-
như tiếng chào với một người quen-
trong ngày sinh-
khi cất tiếng chào đời-
đó là một ẩn số.

Lên Hy-ma-lai-a cùng Rê rích

tôi đã lên Hy-ma-lai-a cùng Rê-rích-
xem mặt trời lặn ở dưới chân-
trên tuyết trắng tôi yêu sự tính mịch-
sự cô đơn cũng rất tuyệt trần-
chỉ có thiên nhiên thôi đang ca ngợi thánh thần-
bằng gió núi, bằng hào quang đổi thay từng phút-
rừng như người bạn đang tự nói chuyện trong thâm u-
và dưới lòng đất những dòng nham thạch đang tan chảy-
tôi thấy sự viên mãn trên đỉnh núi ấy-
chẳng ai nói một câu-
chỉ có thơ bay với muôn vạn sắc màu-
tôi thấy tự do bay tung như có cánh-
tôi chẳng có thể giữ gìn điều gì-
tất cả ý nghĩ trở nên ngây thơ trước sự tĩnh lặng-
và hình ảnh em âm thầm hiện lên trong trí óc-
tinh khôi như lần đâu mới gặp nhau-
như lúc anh thổ lộ qua những lời có cánh-
về vầng trăng-
chúng ta đã qua muôn ngàn kiếp-
để gần nhau-
trái đất này có lại từ đầu -
từ những đỉnh núi cao rạng rỡ sắc màu-
Rê-rích triết nhân, Rê-rích thi sĩ-
mang tôi vào những bức hoạ của ông-
tôi hiểu vì sao ông rời nước Nga-
rời những chiếc thuyền cổ đi mở đất-
và trên bờ đang chờ đón-
một trận đấu không tiền khoáng hậu-
đoàn thám hiểm có thể trở về không còn mảnh giáp-
dù mang theo những thông điệp hoà bình-
ông đã ra đi mang cả trí tuệ mình-
gửi lại dãy Hy-ma-lai-a hùng tráng-
những thông điệp sơ khai- những thông điệp hồn nhiên lãng mạn-
cho những ai muốn khai mở tâm hồn-
khi cái đẹp hàng ngày trong cuộc sống trào tuôn-
tôi ngắm nhìn Rê -rích trước hoàng hôn-
Hy-ma-lai-a thức ngủ-
ông đã rời xa nhường cho tôi đến đó-
Hy-ma-lai-a.

biển đông không bình yên

nơi mặt trời mọc lên-
nơi có những bãi biển tuyệt vời-
cho anh và cho em-
nơi các ông tổ của ta đã tới-
năm mươi người con lên rừng, năm mươi người con xuống biển-
biển Đông không bình yên-
những ngon lửa dầu cháy lên-
những tham vọng cũng bùng lên như lửa-
vì sao Hoàng Sa vô cớ-
vào tay láng giềng-
vì sao Trung Quốc coi biển Đông là xứ sở của mình-
giấc mộng biển ngày xưa nào có-
Trinh Hoà nhỏ nhoi chỉ vốn quan buôn-
quẩn quanh trong vũng thuyền buồm-
hãi đại dương và sóng lớn-
trận Xích Bích năm nào còn gợn-
khi nhìn ánh lửa dầu mới leo lét ở Trường Sa-
nhưng thamvọng ngày nay không ngừng vươn xa-
muốn vào nhà người ta tìm nguyên liệu-
in bản đồ, coi biển mình còn thiếu-
giành giật điều này trên sách vở, văn chương-
kích thich lòng dân nghĩ đến chuyện dị thường-
Trung Quốc ngày xưa là trung tâm thế giới-
những cột mốc ngày xưa nào có-
Trung Quốc ngày nay có gì mới-
với các nước láng giềng lấn chiếm liên miên-
đe doạ cả Nga, Ấn Độ, Triều tiên...
hạo lấn sân vốn là truyền thống
này ở Trường Sa:-
Việt Nam giữ 29 đảo-
Phi-lip-pin có chín đẩo trong tay-
Malaixia có ba đảo giữ từng ngày-
Đài Loan giữ Ba Bình trên sóng lớn-
Trung Quốc là người đến muộn-
tranh giành chín tiểu đảo nhỏ nhoi-
chỉ để ghi tên đánh trông gây sự thôi-
đến lúc cần diễu binh, gõ trống-
ai mà biết sẽ có gì trước mắt-
Biển Đông ơi-
3,5 triệu km2 biển -
với hơn hai trăm quần đảo san hô-
nước Nhật cùng mơ-
Ấn Độ cũng mơ-
Các nước ASEAN đứng đầu ngọn gió-
nước Mỹ vào với những cuộc diễu binh-
nước Nga từ xa tàu ngầm lặng lẽ-
Trung Quốc xây căn cứ tàu ngầm ở đảo Hải Nam-
Đóng tàu máy bay, tàu chiến, vẻ hung tàn-
còn vạch phương án nọ phương án kia đe doạ Việt Nam-
đâu những người bạn ngày xưa chung lưng đấu cợt-
sẻ chia miếng bánh, ba lô-
giúp Việt Nam gìn giữ cơ đồ-
người Việt Nam nhớ Lý Bạch đọc thơ-
có những chàng thuỷ hử-
có tôn Ngộ Không đằng vân giá vũ-
có diễn viên Lục Tiểu Linh Đồng-
con fhôm nay, thấy không?!
có một ngày nào tàu ngầm ra chiến trận?!-
ôi, những niêm cay đắng-
của những thuỷ quân-
của những người dân-
có thể ngày nào đó-
phá đi sự yên bình là một dòng tin-
Trung Quốc bắt đầu nổ súng-
tôi không mong cuộc đối đầu này-
nhưng ai mà biết được-
có ai muốn chứng kiến cảnh dân mình đau xót-
có lẽ nào điều ấy sẽ xảy ra-
biên Đông không yên bình từ những nỗi lo xa-
Việt Nam nếu mạnh hơn-
dân ta khôn ngoan hơn-
Chinh phủ mạnh mẽ hơn-
có thể con cháu chúng ta thoát vòng đại hoạ-
có thể biển Đông vẫn vui trên sóng cả-
ta sẽ vượt qua hiêm hoạ thời nay-
cho những giếng dầu lại cháy mê say-
cho những giấc mơ của anh, của em vui trên sóng trắng-
tàu cá của ta ra biển với chuyến đi bình lặng-
biển của ta là biển bạc biển vàng-
nhưng giờ biển Đông sóng vẫn nổi, căng tràn-
bầy hải tặc dập dình trong bóng tối-
tôi thức dậy với mối lo không vợi-
liệu có ngày nào nổi sóng giữa trùng khơi-
có bào giờ hết những tham vọng khôn nguôi?!

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

tôi mong có một điều gì mới

cứ mỗi sáng tỉnh giấc-
tôi là mong có một điều gì mới-
một giai điệu nhạc,, một tứ thơ vui-
một lời nói chân tình, một việc làm nghĩa cử-
một lời hỏi thăm bố của con-
một lời mắng yêu của vợ-
một tiếng chim kêu ở ngoài vườn-
một lá thư mời đi đâu đó khiến bận rộn hơn-
hay lúc lặng thinh nghĩ về trang sách mới-
...
cuộc đời cứ trôi qua không hề để ý tới-
tuổi cũng đã qua đi, tính sớm nắng chiều mưa-
ta bắt đầu sang dốc kia chưa-
một câu đùa một lời nói cũng chẳng còn gìn giữ-
...
tôi chót có tình yêu với chữ-
buôn chuyện lăng nhăng trên giấy với mọi người-
đã đến lúc lên kế hoạch thôi-
may ra có một vài thằng tiểu thuyết-
vài thằng thơ nữa thì hay tuyệt-
thử nhìn qua lăng kính chuyện đời-
...
có thể đơn thuần là một cuộc chơi-
đến hết hơi lại dành bản thảo cho loài chuột-
có món ăn này chắc chúng vô cùng sung sướng-
nhớ về ông bạn cũ dở hơi-
...
cứ mỗi ngày bình lặng thế thôi-
tôi mong sự bình yên, mong một điều gì mới-
tất nhiên không phải là chiến tranh, không phải là tội ác-
không phải những trò đời đen đỏ linh tinh-
không phải những âm mưu bất cận nhân tình-
sự phản bội của bạn bè còn đau trong tim đấy-
những kẻ trở cờ thường như vậy-
chúng ra tay khi có dịp xỏ xiên-
vì tị hiềm hay đơn giản vì tiền-
chút lợi cỏn con làm hoa cả mắt-
...
mỗi buổi sáng thấy mặt tròi mọc-
tôi lại thêm yêu một ngày-
ta lại hát bài tình yêu cuộc sống-
rất giản đơn thôi, có chút thơ, chút mộng-
như chưa từng có ở thế gian này.

đọc sách say mê để cuộc đời trôi đi ngoài ngõ

trong lúc mọi người đi nghỉ, đi chơi, tôi ngồi đọc sách-
thói quen này thật tệ ban ơi-
nó lấy đi thời gian vàng ngọc-
và bao nhiêu lạc thú trên đời-
tôi cứ còng lưng như ngưòi theo đạo-
tụng niệm những câu những chữ của mọi người-
sách ta, sách tàu, đủ thứ đi thôi-
mắt mờ dần, còn tóc thì bạc-
tôi lang thang ra ngoài chơ đời kiếm chác-
những cuốn sách giảm giá, những cuốn sách rẻ tiền-
được tác giả nào hay lại đọc như điên-
đến quên ăn, quên ngủ-
có lẽ tôi ngu nhất trần đời-
đọc sách say mê để cuộc đời trôi đi ngoài ngõ-
tại sao tôi không mở cửa-
nhìn ngắm cuộc đời sôi sục, đam mê-
những tôi biết tôi chẳng có cách gì-
nếu chỉ ngồi trên ô tô tôi cũng đọc sách-
nếu ngồi cạnh người yêu chắc cũng thế mà thôi-
tôi ngu ngơ đi đến chân trời-
các nhà văn, nhà thơ bịa ra như thật-
tôi cứ tưởng đấy là cuộc sống-
ảo tưởng về bao hiệp sĩ, thần tiên-
tôi yêu chàng Đông-ki-sốt bị điên-
thờ nàng công chúa Đuy-ni-xi trong tưởng tượng-
tôi đến với Anđécxen vô cùng sung sướng-
với Gô-gôn, với Lép Tônxtôi-
với Oan Uýt man, với Blốc-
với thơ Ba sô, với Thuỷ Hử-
đắm mình vào Hồng Lâu Mộng nên thơ...-
đọc triết lý muôn nhà say như đọc thơ-
Căng, Hê-ghen, Mác , Ca muy, Phrớt...-
những thiên tài mọi thời hay ngạo ngược-
chẳng kể gì tôi có hiểu hay không-
tôi có niềm vui khi gặp khó khăn-
có say mê khi chưa kịp hiểu-
tôi như kẻ nghèo thấy mình túng thiếu-
học được điều này, vội sang điều kia-
mọi trò chơi đều đứng chầu rìa-
chỉ còn mỗi niềm vui đọc sách-
trang bìa vừa mở ra là tôi quên sạch-
bắt đầu một cuộc hành trình đến hết trang cuối thì thôi-
có bao giờ tôi giở được trang cuối của đời?!

những ước muốn bình thường

tôi mong xây một căn nhà to-
tôi mong có một ô tô mới-
tôi mong những con đường tôi đi-
có bãi đỗ xe, có khoảng không thoáng đãng-
có biển chỉ đường khoa học, tiện nghi-
dù tôi không hỏi ai-
cũng có thể đến nơi cần đến-
tôi mong những người hàng xóm-
không đến với tôi bộ mặt rầu rĩ-
chuyển gửi con vào nhà trẻ-
mất hàng chục triệu rồi chưa đi đến đâu-
chuyện đi mua quà đút lót cho nhau-
chuyện giấy tờ không đầu xuôi đuôi lọt-
chuyện phần trăm dự án-
chuyện ông nọ, ông kia quá độ tham lam-
chuyện lãn công ở các cơ quan-
thủ trưởng toàn những thằng vét đĩa-
chuyện mấy ông già về hưu làm chính trị-
cuộc họp nào cũng có mặt thở than-
đại biểu thường xuyên của quận, của phường-
những người kêu oan thì kêu các cửa-
đơn rất nhiều những không có bến đỗ-
tôi mong có được công viên đi dạo chơi-
có chỗ nghỉ ngơi, thư dãn-
có chỗ tập thể thao, thể dục hàng ngày-
có chỗ cho các bà buôn dưa lê và hội họp-
tôi mong dân có thể vào nghe ở nghị trường-
nghe các vị bàn về chuyện thủ đô, đất nước-
toà án sẽ công minh, mọi việc có kỷ cương-
những kẻ tham lam không còn chỗ trốn-
tôi mong những kẻ ma-phi-a không còn lỳ lợm-
lợi dụng chính quyền làm việc đỏ đen-
tôi mong mình có thể đến siêu thị thân quen-
xách đồ dùng, đồ ăn không lo ô nhiễm-
thành phố bớt đi bụi-
trẻ con được chăm nom-
có rạp chiếu bóng cho mọi người thưởng thức-
có nhiều nhà hát, nhiều chương trình biểu diễn-
những nghệ sĩ say sưa với nghề nghiệp của mình-
tôi có thể sưu tập tem, sưu tập sách-
sống cuộc sống bình thường của một thảo dân-
tôi chỉ bình thường thôi, như tất cả mọi người dân-
nhưng ai ai cũng thế-
...
nhưng giờ đây tất cả không phải dễ-
có thể vài chục năm-có thể trăm năm-
đất nước tôi đi theo con đường khó khăn-
những kẻ thủ cựu, những kẻ hãnh tiến-
những kẻ tham lam, những kẻ vét vơ-
những kẻ chỉ sống vì mình đương mơ mộng vẩn vơ-
chúng còn sống, còn ăn tàn phá hại-
những ước mơ bình thường đâu có phải-
sẽ dành riêng cho tất cả mọi người-
...
tôi tin rằng sẽ tốt đẹp hơn thôi-
nhưng không phải bộn bề như hôm nay-
không phải khó khăn như hôm nay-
chúng ta phải chứng kiến mỗi ngày-
bên những thành công là những thất bại-
nhưng thôi đi, cuộc đời này, có nhiều điều cần xem lại-

tôi chỉ muốn như một người bình dân-
cũng sống cái khó khăn của một người nghèo-
cái nạn thiếu nước và thiếu điện-
ngôi nhà nhỏ xoay đầu là chạm đến-
nỗi lòng của nhau, gian khó của nhau-
đành bằng lòng như một nỗi đau-
bởi có lẽ cuộc đời cần như thế-
tiếng ghi ta vang lên cùng giọt lệ đơn đau.

phác thảo bài thơ về nước

chiếc vỏ của tôi lướt trên sóng-
áo ướt rồi lại khô-
muối trắng động cả trên mặt-
rừng đước xanh-
những chùm rễ nhô ra biển-
chiếc vỏ của tôi đi theo các dòng kinh-
nghe tiếng dừa lao xao-
những lá dừa nước che khuất bờ-
những cánh đồng dưa xanh-
những con cua đang ẩn dưới bờ-
dòng sông của tôi-
hạnh phúc của tôi-
tôi thấy quanh mình nước-
nước trắng xoá cả chân trời-
thây gương mặt của đất-
nhô lên giữa mênh mông-
thấy những chú cá đang quẫy đuôi-
thấy những đàn trâu bơi trong nước-
cả những cánh sếu bay về-
trên các cánh đồng cỏ năng-
ôi, dòng sông-
sao mỗi năm người cứ cạn dần-
người có lúc thoi thóp-
làm tôi buồn-
ôi, tôi muốn trở về cội nguồn các dòng sông-
muốn tìm tới những ngọn nguồn mây trắng-
nơi có những dòng lạch đầu tiên-
để cúi xuống-
uống những giọt nước ân nghĩa-
tại sao chúng ta lại ngăn đập-
cho dòng dần cạn khô-
tại sao chúng ta lại đối xử với mẹ thiên nhiên-
như những đứa con hư-
và những cây cối này-
muôn loài này-
tôi muốn dâng cho mẹ-
người mẹ vĩ đại của tôi-
dâng cho nước-
giọt nước đầu tiên-
và giọt nước cuối cùng.

hoài niệm về nước Nga

trên những cánh đồng ánh lửa xa xôi-
những cây bạch dương đương hát-
tôi ngửi thấy hương ẩm của mùi vỏ-
thấy tiếng lá dưới chân thì thầm-
những cây nấm trong rừng thức giấc-
bởi tiếng chân của các con sóc-
và tiếng hát của một người lính già-
hát về đàn sếu và cánh đồng Nga-
những huân chương đã rỉ ở trên ngực-
nhưng trái tim thì vẫn thổn thức-
bởi những đồng đội đã ngã xuống-
hình như ông đang say trong tiếng đàn-
những tháp chuông nhà thờ sáng bóng-
đang vẽ lên trời dấu hiệu của nước Nga-
nó không mất đi dưới gót phát xít-
mà vẫn đang sống với những hy vọng-
từ bao đời-
và những người dân vẫn đang sáng tạo-
những trang viết mới, với nỗi buồn-
với những giọng hát trong sáng-
đang vang lên dọc các dòng sông.

Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

chai không-
những câu chuyện vẫn còn lơ lửng-
hẹn năm sau lại có chai đầy.

bài thơ về những khẩu hiệu

Bao khẩu hiệu chúng ta giữ lại-
cho vào bảo tàng-
sẽ thú làm sao-
từ ngày xưa trốc phú, triệt hào-
đổ nước về đồng, ngăn sông, đắp đập-
hố xí hai ngăn, phất cờ ba nhất-
phụ nữ đảm đang việc nước, việc nhà-
mỗi người làm việc bằng hai-
giải phóng Miên Nam, thống nhất đất nước-
đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào-
thống nhất rồi cả đất nước vui sao-
đánh Pôn Pốt-Iêng Xary-
đánh quân bành trướng-
đánh tư sản-
xây dựng công nghiệp lớn-
vào hợp tác là tiến tới tương lai-
sắp xếp giang sơn, cùng nhau đổi mới-
đến lúc xé rào bỏ dần việc lớn-
cả nước say sưa kinh tế thị trường-
văn nghệ gặp thời được cởi trói luôn-
từ lệ làng đến phép vua ban-
khoán Kim Ngọc trở thành đột phá-
đến khoán 10 hoan hô tư nhân-
bàn về giá mất hai mươi năm-
phân phối lưu thông thuận mua vừa bán-
khẩu hiệu của tôi-
một thời lãng mạn-
những nhà thơ giao giảng trong trường-
...
cuộc sống diễn ra muôn sự trên đường-
ta nay mang vào bảo tàng nhìn ngắm-
và tự hỏi mình thầm lặng-
con đường chúng ta đi đâu?-
chẳng còn ai ái ngại sự dài lâu-
có lẽ cuộc đời là như thế-

nhưng tôi nhận thấy mình quá tệ-
những khấu hiệu này chớ có bôi lem-
mang vào bảo tàng-cùng đến mà xem-
chính chúng ta đã đổi thay như thế-
giọt máu ngày xưa chính là giọt lê-
đã rỏ sau những khẩu hiệu bình thường-
để đôi lúc lòng cảm thấy cô đơn.

về gen

gen
trong những loài rau, loài quả-
bày xung quanh ta-
những quả lạ, quả to-
những gia cầm, thú nuôi rất lạ-
ta chỉ biết sau những phòng thí nghiệm-
có giấy chứng mình cho mọi chủng loại đổi đời-
ta-
con người-
có thể thử trên mình-
những đạo đức linh tinh gạt bỏ-
những có thể từ ngày đó-
ở bên ta luôn có những quái thai-
gen-
tội ác-
gen-
tham ô, tham nhũng-
gen-
nói lời hay-vô tích sự trên đời-
gen-
của loài bò sát cầm hơi-
thích nghe ngóng, nịnh bợ, mỉm cười với boss-
gen-
của loài bay là thích nhất-
đi gió, đi mây, đọc sách làm thơ-
và cuộc đời như một giấc mơ-
gen-
của những người tạo ra gen đó-
loài người máy cũng nhân gen không khó-
nửa máy, nửa người cũng dễ mà thôi-
nhưng rồi sau-sống ở trên đời-
liệu có còn xấu-tốt-
kẻ giết người có thể là rất được-
vì tái tạo gen có khó gì đâu-
thế giới này xấu tốt như nhau-
và lịch sử sẽ thay nhau viết lại-
gen của nhà viết sử kia có thể còn mãi-
chém vị sử quan này- sẽ lại có vị sau-
trái đất của ta-rồi sẽ nát nhàu-
vì gen đó.

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

các cô gái trên mạng

tôi gặp một cô đốt thành phố cảng-
bằng một mùa hoa phương đỏ rụng rơi-
một cô khác thích mùa lá rụng-
chọn thảm lá vàng làm chốn nương thân-
một cô chọn giọt sương làm biểu tượng âm thầm-
để tâm tình long lanh sắc cầu vồng ẩn hiện-
một cô khác thích mình là biển-
một cô lại thích mưa-
một cô vui buồn toàn buôn chuyện lăng nhăng-
một cô thích cười, một cô thích nhăn-
một cô khác lại hay hờn dỗi-
một cô bối rối-
trước cảnh đời không biết tính sao-
cô thích váy dài, cô thích trời sao-
cô thich viết thơ, cô ngồi mơ mộng-
...
bao cô gái ở ngoài cuộc sống-
vào mạng rồi lại rất đỗi ngây thơ-
có chuyện nhỏ thành to, chuyện to thành nhỏ-
và chẳng cho rằng mạng cái gì cũng nhớ-
nhưng thôi, nói làm gì chuyện đó-
ở cuộc đời này trong cái khó có cái hay-
những sẻ chia đâu biết sẽ có ngày-
giúp các cô yêu thêm cuộc sống
và mạng là cuộc đời giang rộng-
là nơi an ủi, là chỗ xả nỗi buồn-
là nơi ta có thể khởi nguồn-
những ý tưởng để xây thế giới-
bí mật này các bạn đâu có nói-
chỉ mai sau cuộc sống mới mỉm cười-
những cô gái tôi không bao giờ biết mặt ơi.

công dân mạng

Mua máy tính, trở thành công dân mạng-
không có biên giới nào hiện ra trước tôi-
có thể nói say sưa, có thể kiệm lời-
có thể lặng yên xem sự đời biến chuyển-
có thể theo dõi ai mà mình quyến luyến-
có thể tò mò, có thể đắm say-
màn hình như cả thế giới này-
với các ngôn ngữ khác nhau, với các ham mê khác nhau-
những quan điểm khác nhau, tư tưởng khác nhau-
người vô thần và người theo tôn giáo-
họ cởi mở với tôi không hề lựa chọn-
tôi là ai -
miễn là tôi không làm bẩn ngôi nhà-
lặng lẽ chào và cứ thế đi ra-
tôi đến nhà thờ nghe giảng-
đến học đường để xem lịch các môn-
tìm hiểu trên tủ sách mọi con đường-
lấy bản đồ nhìn ra thế giới-
đôi lúc tôi chơi games lọc lõi-
xem những người ăn trộm, bán dâm-
xem những trang nghiên cứu âm thầm-
những tư tưởng tự do, những lời yêu nước-
những tính toán thâm u, những nỗi buồn mưu lược-
những than vãn khổ đau, những mối hận thất tình-
người xấu, kẻ xinh cũng lưu lại ảnh hình-
những cuộc cãi vã om xòm, những kẻ ném đá giấu tay-
thế giới của tôi hôm nay-
không chỉ còn trong ngôi nhà nhỏ-
văn hoá của tôi cũng có lúc phai màu-
tôi hiểu con người dù ở nơi đâu-
cũng không phải đều là kẻ xấu-
có những ước mơ, những niềm tin, những tình yêu cao rộng-
có những tấm lòng kiên định, hy sinh-
có những tấm thân chẳng giữ cho mình-
có những sẻ chia không kèm theo điều kiện-
và cả trong những điều tụng niệm-
cũng có những cảnh đời cao thượng, trung trinh-
...
thế giới của tôi-chỉ qua màn hình-
cái thật chen cùng cái ảo-
thế giới dịu dàng cũng dễ thành giông bão-
tôi mở mắt, nghiêng tai, đọc tiếng con người-
thế giới của mình vẫn chật hẹp lắm bạn ơi...

đến thăm nhà Đỗ Phủ ở Tứ Xuyên

ngôi nhà Đỗ Phủ nay là một bảo tàng-
bên những trang thơ có những bức tượng-
các nhà thơ như từ đâu bước xuống-
uống rưọu, nghịch đùa, ngủ lại nơi đây-
tôi tin rằng những bức tượng vẫn say-
họ đã quên những trang thơ hàng trăm năm trước-
họ không tỉnh sau bao nhiêu thời cuộc-
không biết đến mạng, đến điện đường, tủ lạnh, ti-vi-
giang sơn xưa vẫn chẳng đổi thay gì-
vẫn có vua, có quan, có tôi trung, có nịnh thần, võ sĩ-
có Lý Bạch làm thơ khi say tuý luý-
tôi đã đến rồi trước cửa nhà ông-
bằng vé máy bay của hàng không trong nước-
nếu tỉnh giấc ông lo tôi không về được-
bởi đất này cách núi ngăn sông-
ô, nhà thơ sẵn tiếng khóc trong lòng-
ủ ấm rượu làm thơ về cuộc sống-
về những nỗi khổ đau lận đận-
những con dân đen đỏ dập vùi-
tôi đến cửa rồi, chỉ đến lạy ông thôi-
lay cái giấc mơ có căn nhà muôn trượng-
đủ che cho dân một đời sung sướng-
cho dân có miếng ăn, có công việc, được học hành-
khoảng trời của ông sao quá yên bình-
đủ che cho nghìn năm sau nữa-
tôi như thấy ông đi gõ cửa-
gọi hàng xóm sang thưởng rượu nhạt luận bàn-
kiếm rỉ trong căn nhà cỏ ba gian-
chỉ có trái tim thì sáng mãi-
tôi đến thăm nhà thơ vĩ đại-
thấy ý nghĩ mình sao quá nhỏ nhoi-
ôi giá mà thấy ông tỉnh giấc-
nghe tiếng chim bất giác mỉm cười.

tâm sự của anh lính chì

đôi khi ta cần một chiến luỹ-
để tỏ lòng hy sinh-
nhưng cuộc đấu lại ở trong bóng tối-
muốn chiến đấu ư?-phải đổi cả đời mình-
chẳng ai muốn suốt đời làm chiến sĩ-
cầm súng trên tay, lập trình trong đầu-
chỉ bấm máy là hết nỗi sợ-
dù phải giết người cũng chẳng kể vào đâu-
(ô, sợ quá!)
có một cái tên bị xoá trong đầu-
ta chỉ biết nhìn về phía trước-
trong đội ngũ có mục tiêu chiến lược-
ta không làm sẽ có kẻ thay-
ồ, điều này với tôi hôm nay-
đã không còn thuộc về tôi nữa-
tôi yêu cuộc đời, tôi yêu cây cỏ-
bởi quỹ thời gian chẳng có bao nhiêu-
những cuốn sách cao siêu-
không còn mê hoặc tôi nhiều nữa-
chỉ với em thôi, tôi mở cánh cửa-
những phiêu lưu huyền bí của hồn mình-
tôi chỉ còn yêu cổ tích của chúng sinh-
yêu cậu bé bán diêm, yêu nàng tiên cá-
yêu giọt sương từ mắt em kỳ lạ-
bao nỗi băn khoăn của sắc cầu vồng-
tôi yêu tiếng cười nguyên vẹn thuỷ chung-
những chiếc áo đổi màu theo năm tháng-
yêu những hàng cây trước nhà đã lớn-
yêu những chặng đường núi đẹp như tranh-
yêu hoa hồng với sắc biển xanh-
giấu sau núi những ảnh hình thoáng chốc-
những chiến lũy tôi biết rằng không mất-
trong những chú em thanh thản diệu kỳ-
khi nào tổ quốc cần-các em sẽ đi-
riêng phần tôi chỉ làm chú lính chì-
chiến luỹ của tôi đã lùi sau năm tháng-
tôi cũng thức cùng các em mỗi sáng-
trong trẻo hồn mình nghe tiếng hoạ mi.

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

bài thơ về chú bồ câu

tôi tình cờ đọc một bài thơ nhỏ-
viết về chú bồ câu ướt cánh, cô đơn-
không còn tổ để bay về tổ-
bồ câu rơi trên tuyết trắng dỗi hờn-
ai từ bỏ cuộc sống buồn như thế-
bầu trời kia rộng rãi, bao la-
tung đôi cánh và thế là cuộc sống-
lại hiện hình đẹp đẽ trước mắt ta-
chú bồ câu kia không thể bỏ-
những vết thương trong trái tim mình-
chú đã yêu quê hương xứ sở-
yêu vợ con, cuộc sống gia đình-
và chú chết khi không còn chỗ-
trên thế gian không có hoà bình-
tôi cầu cho chú bồ câu sống lại-
cho Picasso lại vẽ dáng hình-
cho những tiếng ghi ta trẻ mãi-
nhà thơ kia trên tuyết trắng hồi sinh.

ồ một bài thơ vừa mới có

ồ một bài thơ vừa mới có-
rất trẻ trung và rất êm đềm-
tuổi còn trẻ nên màu cũng khác-
ý nghĩ mình như cỏ Mỹ cháy đen-
hoá ra cửa sổ mưa khắp chốn-
thời buổi này hạt bụi cũng cô đơn-
cả thế giới trước màn hình bóng đá-
hình đi xem nên chẳng thiết dỗi hờn-
chỉ có thơ thì đúng là không biết-
mọc từng chùm như nấm ở ngoài kia-
giá còn tuổi lang thang đi câu trộm-
ôm sấu kia chẳng thể chia lìa-
chỉ có thơ và mưa gây ô nhiễm-
vào công ty quyét rác để mà chơi-
sắp mùa thu có rất nhiều lá rụng-
quét buồn đi cho nỗi khổ mỉm cười-

rơi...

quê hương cách mạng không còn cách mạng

"địa chỉ của tôi Liên bang Xô Viết"-
câu hát thời nào bạn hát say sưa-
ca sĩ còn- mà Liên Xô đã đổ-
tất cả lụi tàn như một giấc mơ-
Mát-xcơ-va lạnh hơn bây giờ-
ngọn lửa Hồng Trường không thể sưởi ấm-
quê hương cách mạng không còn cách mạng-
chiến hạm Rạng Đông chỉ để nhắc một thời-
điện Xmôn-len nơi Lê Nin ngồi-
chắc đã đóng cửa-
tôi thích những bông tuy-líp đỏ-
tim đập nhanh khi qua các bảo tàng-
dẫu chẳng thể quay về xưa được nữa-
cách mạng vẫn là điều tuyệt diệu ở thế gian.

ký ức một cây cầu

tôi trở lại quê qua một cây cầu-
tìm lại hương phù sa dọc theo con đê cũ-
cỏ vẫn xanh, xanh như muôn thuở-
những hàng cây ngóng đợi, trông chờ-
tôi trở về tìm lại tuổi thơ-
cây cầu thức đêm, tiếng tàu chuyển bánh-
đoàn quân đi tiếng hát trong đêm lạnh-
những ba lô mang gió sông Hồng-
các bạn bè tôi đã nằm lại Trưòng Sơn-
có nhiều mưa rơi, có bao nắng đổ-
con đường bây giờ đi qua đó-
những mắt xanh giữa lá ngây thơ-
đã hơn trăm năm cầu bắc qua sông-
những gánh gồng, xe ô tô, xe đạp-
người nông dân chân trần, áo lấm-
màu quần đen nhuộm nắng bạc phơ-
mùi cỏ may thương nhớ đến giờ-
còn kẹp ở một trang thơ nào đó-
em đi học giấu trong trang vở-
bức thư tình thức viết thâu đêm-
bây giờ em có mạng gửi lên-
ở giữa đời cầu vẫn đứng đó-
nơi hẹn hò ngày xưa như thế -
nhìn mặt sông thôi, rồi lại trở về-
cây cầu xưa nơi gửi những đam mê-
theo dòng chảy đi về phía biển-
rồi người ra đi, rồi người lại đến-
đắp phù sa thương nhớ ở đôi bờ-
tôi trở về lượm lại những câu thơ-
tôi đã bỏ quên trên bụi nhài mới nở-
trên dặng tầm xuân vô tình gọi gió-
trên những hàng tầm gửi đong đưa

nhớ em tháng bảy

nắng tháng bảy có thể làm em ốm-
chặng đường xa thấm đấm những lo toan-
đi qua miền trung khô hạn-
trở về bao kỷ niệm gian nan-
biển vô tư như vượt thời gian-
chờ gửi những cơn bão muộn vào bờ-
các em bé đương hoàn thành kỳ thi cuối-
giọt mồ hôi, chen lẫn trang thơ-
còn nhiều người nghèo thiếu thốn hơn ta-
còn những trẻ thơ thiếu may mắn-
anh biết em hay chạnh buồn-
ở ngoài khơi xa, những đảo trắng nhớ bờ-
tàu Mỹ, tàu Nga tập trận-
anh chỉ có thơ làm em lo -
đâu biết rằng anh cũng thương em lắm-
nhưng không nói ra.