trên đường gặp hoa sen-
chào thua màu áo trắng-
mà thu đã trước thềm-
trời cao mà tĩnh lặng-
tưởng rằng đã yên ấm-
bão lại chợt bùng lên-
nụ sen như cười nhạt-
chỉ tham chút màu thiền-
lấy nắng vàng làm duyên-
tơ đời còn vương lắm-
thôi, cho ta chào em-
vị sen...là cay đắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét