Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

vũ đức tân. tự sự từ con kiến

những con kiến nối nhau lên giường-
chúng khiêng những nốt nhạc từ đây ra đó-
cái tai đi theo nghe rạo rạo-
đê vỡ từ mối hàn bị bỏ rơi-
ta hay trục trặc đâu đó-
chữa cũng chết-
không chữa cũng chết-
đời thích có ông già lười-
chăm làm thơ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét