Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

tặng ông bạn làm truyền hình

lại com-lê, lại ca la vát-
lên truyền hình thả sức nói lăng nhăng-
chuyện thật, giả chỉ có riêng mình biết-
ai biết sau nụ cười có lúc khó khăn-
ôi, cuộc sống muôn màu muôn sắc-
lên chương trình rồi cứ phải theo thôi-
lại lời bình, khuôn hình, kịch bản-
cái thật của anh sao chẳng nói nên lời...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét