chuyến xe đi trong ngày mang trong lòng những câu chuyện
khi trở về bến rỗng không
người lái xe mệt mỏi in bóng vào bức tường của quán
rượu khô trong cốc
những đóa hoa quỳnh ban đêm ngỡ ngàng áo mới
uống những giọt sương đêm
vội thu cất hương của trời đất
rồi rũ xuống trong giấc mơ chưa chín tới
khi kể lại những cái không còn nữa
nhà thơ nhận ra mình đã lấp đầy chuyến xe
đã trôn hương của hoa quỳnh với bóng tối
làm mụ mị những trái tim ngây thơ
và những cái gì không liên quan tới nhau
bỗng tỏa ra ánh sáng của các vì sao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét