ngọn gió tự do thổi từ phương nào
tôi nghe hơi ẩm mà thao thức
đã quen với mùi rong rêu, với san hô, với cỏ mục
đã quen với tiếng róc rách của những rãnh nước mùa thu
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
những con chữ phồng lên như cánh buồm
không thể quen với trật tự, với sự sắp xếp
bay đi như những cánh diều
ngọn gió tự do thổi từ phương nào
chai rượu rỗng nghe gió lạ
bỗng nước mắt tràn đầy ký ức rỗng
lẽ ra, ta đã ở một bến bờ xa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét