Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Thú đi

Thú đi

Thuở bé, tôi hay ra bờ sông Hồng ngồi và mơ mộng nhìn trời mây. Lúc đó, đang chiến tranh, người đi sơ tán cả nên sông Hồng cũng thưa thớt người đi lại.
Nhìn những bóng người đi gánh nước,bàn chân bám vào phù sa, chậm rãi leo lên các con đường mòn nhỏ ven sông, tôi thấy cuộc sống thật chậm rãi, và bỗng khao khát trong lòng ước vọng nhìn thấy biển, thật lớn, rộng và không thấy bến bờ.
Khi chạm đến bờ biển, nhìn thấy những làn nước xanh thẫm vỗ nhẹ vào bờ, tôi mới có cảm giác rằng cuộc sống này lớn rộng thật nhưng cũng hữu hạn bao nhiêu.
Và từ đấy, mỗi chuyến đi đến một vùng đất mới đều như mở cho tôi thêm một một cánh cửa nhỏ đến với tri thức và cảm nhận thực của đời.
Tôi chọn nghề báo vì niềm vui được đi và được sống qua những chuyến đi.
Hương vị của những vùng đất khác nhau, sự tình cờ của những số phận gặp gỡ nhau trên đường, niềm vui khi được sẻ chia một vài ý nghĩ trong đêm mưa với người bạn tình cờ sau không gặp lại nhau, cảm giác xao xuyến của một tách cà phê lúc hoàng hôn trên đất đỏ ba-zan...dần thấm đượm thành một cơn nghiện của tâm hồn. Có lúc tôi đã định đếm các chuyến đi để cất thành một tài sản của tâm tư...
Lúc đó, tôi mới thấy dù chỉ là một mẩu chân lý nhặt được ở trên đường nó cũng có giá trị hơn so với bao nhiêu bạc vàng ta sẵn có. Giá trị của nó ở chính niềm vui vô tư,dâng hiến, cảm nhận khám phá thế giới và cho chúng ta chất liệu mới của tâm hồn.
Đi-để học, biết, và cảm nhận...
Chắc chắn, người ta sẽ có nhiều kinh nghiệm hơn sau các chuyến đi, trở nên lịch lãm hơn, tinh tế hơn,giàu tính người hơn. Khi ta đằm mình vào cuộc sống, không ham hố, ăn tươi nuốt sống một danh lam thắng cảnh, nhằm tính điểm du lịch, hình như cuộc sống sẽ tràn đầy. Chuyến đi của bạn có giá trị như một liều thuốc bổ làm tươi mát thế giới nhận thức, làm chúng ta sống đẹp hơn.

Đôi khi, sống quá lâu ở một nơi nào đấy, đột ngột ta cảm thấy bức bối, tù hãm, và thế là những chuyến đi trở thành cứu cánh cho mọi chuyện.
Cái sự đi của Nguyễn Tuân cũng hàm ý này chăng?
Thực ra chuyến đi đẹp nhất là những chuyến đi của tâm hồn. Bằng cách nào đấy, chúng ta chạm vào trái tim Mẹ, và vũ trụ trở nên sống động, tinh khôi.
Giống như khi nghe một bản nhạc bất ngờ, lòng ta chập chờn buông theo giai điệu và chìm đắm vào nó từ lúc nào không biết. Thế giới với ta là một.
Có lần ở Ri-ga, tôi đã nghe người ta chơi một bản nhạc của Bách qua dàn Organ của nhà thờ. Dù chẳng hiểu gì về âm nhạc, nhưng tác động của nó đã làm tôi thẫn thờ khi đi khỏi nhà thờ ấy. Tôi bước vào một vườn tượng và có cảm giác như đang sống giữa những con người.
Sư tình cờ của một chuyến đi đã tặng cho tôi cảm giác thánh thiện ấy, để khiến nhiều năm sau tôi vẫn nhớ.
Muốn viết văn,chắc chắn bạn phải đi nhiều. Không hẳn là các địa điểm bạn qua sẽ là nơi bạn bạn ghi nhớ. Hành trình ở chinh tâm hồn bạn. Và biết đâu, ở một chỗ nào đó, sẽ tăng nguyên cho bạn một cốt truyện tuyệt vời...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét