Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Thú viết

Thú viết

Một trang giấy trắng đặt trước mắt, trang giấy đẹp đẽ quá để rồi khi đặt bút xuống có một vệt mực là lòng lại thấy băn khoăn. Có đáng làm thế không.(Bây giờ , trước màn hình trắng toát cũng vậy thôi.)Tờ giấy trắng trinh bạch dường như hút hồn.Ta trôi vào một trời phiêu lãng, hỗn độn những kỷ niệm, cố kéo nó ra bằng được bằng hình hài của ngôn ngữ.Câu mở đầu dường như là khó nhất.Bao giờ thì ta ngồi viết nhỉ?Viết là việc làm đơn giản nhưng lại khó khăn biết bao?!Tôi nhớ hồi còn học phổ thông, tôi đã nghiền ngẫm cả tuần liền để viết mở đầu một bài văn nghị luận, cuối cùng không kịp nghĩ đến thân bài, để hoàn thành viết cào viết cấu cho xong. Rôi cô giáo đọc cho cả lớp nghe, nhưng đọc mỗi cái mở đầu.Hê...hê...

“Xưa nay thế thái nhân tìnhVợ người thì đẹp văn mình thì hay”Tôi đã nhặt được câu ấy từ thuở chưa biết yêu, nhưng thích chí treo ở đầu giường mình.Vì tôi biết văn mình bao giờ cũng nhất thế giới.Tôi cũng biết sợ văn thiên hạ từ lúc ấy. Nhưng điều đó càng thúc giục tôi đi tìm câu văn của mình.Nhất là làm thơ. Chỉ khi vừa nghĩ đến thơ là bao nhêu thứ ùa vào đầu mình. Nói tới tình yêu là “lá vàng”, là “cô đơn”, là “sầu” là “mộng” ...thậm chí cả hình ảnh chinh phụ, cô phụ cũng đến hành trí não của mình. Thì áo sẵn đấy, cứ đưa vào thơ mình là xong. Chẳng phải những từ ấy đã biểu hiện hết tình cảm say đắm của lòng mình rôi sao? Căn bênh sáo đó không phải nhiều lúc tôi không mắc.Thực ra, làm sao đọ với tài năng của thiên hạ.Tôi nhiều lần lấy làm xấu hổ về tài năng ngôn ngữ của mình không có, khi nghe các bà các cô nói chuyện cạnh khóe với nhau, khi họ chửi nhau...thâm thúy và tinh tế lắm, chỉ cần băng 1/10 của họ cũng đã là văn tài rồi. Vậy mà lạ, nhưng người đó lại không có thói quen viết.Tôi cũng thích khen lắm, nhưng cứ ai khen câu nào thì tôi lại sợ câu ấy, có lúc giật mình thon thót. Biết đâu trong nhưng điều tôi viết ra chẳng ăn cắp chút của câu Kiều, chút của ca dao, của Nam Cao hoặc của một ai đấy. Câu văn của họ lạc vào đầu mình rồi phản chủ thành câu của mình. Lơ lớ thế.Trò đời, viết ra cái gì thì thích cái ấy. Có thể tôi yêu thơ vì chính tập tọe viết thơ. Rồi nó thành một thói quen,một lối mòn, một kiểu nghĩ thơ.Đừng tưởng rằng chỉ các loại thơ luật như lục bát hoặc đường luật mới có khuôn mẫu.Tôi thấy có người nhại lại cả Chinh Phụ Ngâm từ nhịp điệu và cách dùng từ để viết về thời đại mới ngon ơ.Vậy là người ta có thể ăn cả gốc lẫn ngọn một bài thơ trường thiên dài rồi lặp lại y trang như một thứ công thức. Đấy cũng là một thứ tài năng của con người do ham mê mà có. Nhưng 99% nhũng người như vậy chỉ dừng ở mức những người yêu thơ mà không tiến tới một điều gì mới trong sự viết.Cũng không ít những “nhà” học thuộc lòng Truyện Kiều, để rồi những câu thơ lục bát suốt đời na ná Kiều. Nguyễn Du vĩ đại thay, đã khoanh cái vòng kim cô cho phần lớn các nhà thơ như vậy.Điều đó không xấu và cũng không tốt. Nó là một lẽ đương nhiên.Đi qua cái ải này mới thấy trước mặt mình là trận địa kinh hồn.Viết, trở thành tử địa.Chỉ có điều người ta không chết vì viết.Vũ Trọng Phụng bị ho lao mà chết không phải do ông viết,mà do ông bị bệnh đấy thôi.Cái tử địa của chuyện viết lách nó có cái hay là cứ khi anh bị dồn vào một cánh cửa cuối, thì anh lại mở ra một trận thế khác. Nó nuôi dưỡng ảo tưởng rằng anh sẽ trở thành một tài năng.Ai trong chúng ta chẳng mong ước trở thành một tài năng.Thú viết cũng làm cho chúng ta đổi khác trong cuộc sống. Thay cho việc ôm ấp vợ con, chăm bẵm cây đào cây mận ngoài hè, chúng ta lại hành xác trước trang giấy trắng, chúng ta lại kêu đời là khổ, chúng ta lại nhăn nhó bởi sự suy đồi. Những phút giây tách khỏi cuộc sống tạo ra chút hư vô, tạo ra một khoảng không khác, là bức tranh anh bay vào và không có đường ra.Cũng chẳng ai hạnh phúc hơn chúng ta khi sáng tạo ra một cái gì thật sự mới, ngoài sức tưởng tượng. Ta cảm thấy mình trở nên vĩ đại một cách bình dị.Không hiểu sao tôi cứ hay nghĩ đến nhân vật của Nam Cao trong truyện “Trăng sáng” . Mỗi chúng ta đều như có một cái ghế mây để thăng hoa. Trong khi cơm áo đời thường chung quanh ta giản đơn như vậy.Thú viết là cái ham mê: -“Vừng ơi, mở cửa ra!” của câu chuyện nghìn lẻ một đêm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét