vài suy nghĩ về thơ hậu hiện đại
• Liệu có thơ hậu hiện đại không?
• Câu hỏi dường như có câu trả lời sẵn. Nhưng lại không có sự phân định nên gây bối rối
. Bởi lẽ, chẳng ai biết hậu hiện đại là gì. Người làm cứ làm và người giải thích cứ giải thích.
• Sự lẫn lộn giữa thơ tầm thường, thơ xoang, thơ tuyên truyền, thơ phản thơ…là rât lớn. Nó không định ra quy chuẩn mà chỉ thí nghiệm. Có những bài thơ không có tư tưởng, hay tư tưởng được giảng giải với cach hiểu cục bộ, vụn vặt, hay mang tính nhân loại chung chung.
• Làm thơ là mổ xẻ chữ, vặn vẹo nghĩa, đi ngược lại với phản ứng của con người bình thương. Làm thơ là không chiều nịnh, không ve vuốt, không cầu độc giả, thậm chí không xuất bản.
• Thơ hậu hiện đại không vươn tới gì cả. Nó xoá cả hình tích của nhà thơ. Hy sinh vần. Thả cho bạn đọc suy nghĩ gì thì suy nghĩ.
• Sự kêu gọi cách tân giống như sự phản chủ. Nó đi ngược với cơ chế. Nó lợi dụng cơ chế ở chỗ yếu. Nó lợi dụng tính nhân dân. Nó tìm sự hoà đồng ở kẻ thù. Nó không văn hoá bởi nó hành động giống văn hoá. Nó cụ thể thơ thành chuyện ăn ở xoang xĩnh. Và càng làm như vậy, nó tưởng càng hay.
• Nó đi ngược với thơ Đường. Chau chuốt và đưa con ngươi lên vị trí thần thánh. Uống rượu cũng biến thành hành động cao cả của thi nhân. Nhân cách hoá rượu. nhân cach hoá cây cối. Thơ hậu hiện đại phủ nhận con người, biến con người thành con vật.
• Biến thơ thành nơi phản kháng, thơ hậu hiện đại chấp nhân những độc giả nổi loạn. Nó nhằm vào thanh niên, nó nhằm vào những người coi vô văn hoá là văn hoá, nó cụ thể thần phật và những kẻ hạ tiên. Xếp họ chung một chiếu.
• Lý thuyết thì hay nhưng thơ thì dở. Công chúng xa lánh và chỉ nhìn từ xa xem các nhà thơ lên đồng.
• Kỹ thuật hậu hiện dại có thể ảnh hưởng đến dòng thơ hiện thực chính thông. Những nó không biến thơ hiện thực thành thơ hậu hiện đại.
• Thơ là trò chợi. Và khi chơi phải chấp nhận quy luật của sự mất mát. Nhưng than ôi, đừng mất tính người.',0);
• Liệu có thơ hậu hiện đại không?• Câu hỏi dường như có câu trả lời sẵn. Nhưng lại không có sự phân định nên gây bối rối. Bởi lẽ, chẳng ai biết hậu hiện đại là gì. Người làm cứ làm và người giải thích cứ giải thích.
• Sự lẫn lộn giữa thơ tầm thường, thơ xoang, thơ tuyên truyền, thơ phản thơ…là rât lớn. Nó không định ra quy chuẩn mà chỉ thí nghiệm. Có những bài thơ không có tư tưởng, hay tư tưởng được giảng giải với cach hiểu cục bộ, vụn vặt, hay mang tính nhân loại chung chung.
• Làm thơ là mổ xẻ chữ, vặn vẹo nghĩa, đi ngược lại với phản ứng của con người bình thương. Làm thơ là không chiều nịnh, không ve vuốt, không cầu độc giả, thậm chí không xuất bản.• Thơ hậu hiện đại không vươn tới gì cả. Nó xoá cả hình tích của nhà thơ. Hy sinh vần. Thả cho bạn đọc suy nghĩ gì thì suy nghĩ.
• Sự kêu gọi cách tân giống như sự phản chủ. Nó đi ngược với cơ chế. Nó lợi dụng cơ chế ở chỗ yếu. Nó lợi dụng tính nhân dân. Nó tìm sự hoà đồng ở kẻ thù. Nó không văn hoá bởi nó hành động giống văn hoá. Nó cụ thể thơ thành chuyện ăn ở xoang xĩnh. Và càng làm như vậy, nó tưởng càng hay.
• Nó đi ngược với thơ Đường. Chau chuốt và đưa con ngươi lên vị trí thần thánh. Uống rượu cũng biến thành hành động cao cả của thi nhân. Nhân cách hoá rượu. nhân cach hoá cây cối. Thơ hậu hiện đại phủ nhận con người, biến con người thành con vật.
• Biến thơ thành nơi phản kháng, thơ hậu hiện đại chấp nhân những độc giả nổi loạn. Nó nhằm vào thanh niên, nó nhằm vào những người coi vô văn hoá là văn hoá, nó cụ thể thần phật và những kẻ hạ tiên. Xếp họ chung một chiếu.
• Lý thuyết thì hay nhưng thơ thì dở. Công chúng xa lánh và chỉ nhìn từ xa xem các nhà thơ lên đồng.
• Kỹ thuật hậu hiện dại có thể ảnh hưởng đến dòng thơ hiện thực chính thông. Những nó không biến thơ hiện thực thành thơ hậu hiện đại.• Thơ là trò chợi. Và khi chơi phải chấp nhận quy luật của sự mất mát. Nhưng than ôi, đừng mất tính người.
• Liệu có thơ hậu hiện đại không?
• Câu hỏi dường như có câu trả lời sẵn. Nhưng lại không có sự phân định nên gây bối rối
. Bởi lẽ, chẳng ai biết hậu hiện đại là gì. Người làm cứ làm và người giải thích cứ giải thích.
• Sự lẫn lộn giữa thơ tầm thường, thơ xoang, thơ tuyên truyền, thơ phản thơ…là rât lớn. Nó không định ra quy chuẩn mà chỉ thí nghiệm. Có những bài thơ không có tư tưởng, hay tư tưởng được giảng giải với cach hiểu cục bộ, vụn vặt, hay mang tính nhân loại chung chung.
• Làm thơ là mổ xẻ chữ, vặn vẹo nghĩa, đi ngược lại với phản ứng của con người bình thương. Làm thơ là không chiều nịnh, không ve vuốt, không cầu độc giả, thậm chí không xuất bản.
• Thơ hậu hiện đại không vươn tới gì cả. Nó xoá cả hình tích của nhà thơ. Hy sinh vần. Thả cho bạn đọc suy nghĩ gì thì suy nghĩ.
• Sự kêu gọi cách tân giống như sự phản chủ. Nó đi ngược với cơ chế. Nó lợi dụng cơ chế ở chỗ yếu. Nó lợi dụng tính nhân dân. Nó tìm sự hoà đồng ở kẻ thù. Nó không văn hoá bởi nó hành động giống văn hoá. Nó cụ thể thơ thành chuyện ăn ở xoang xĩnh. Và càng làm như vậy, nó tưởng càng hay.
• Nó đi ngược với thơ Đường. Chau chuốt và đưa con ngươi lên vị trí thần thánh. Uống rượu cũng biến thành hành động cao cả của thi nhân. Nhân cách hoá rượu. nhân cach hoá cây cối. Thơ hậu hiện đại phủ nhận con người, biến con người thành con vật.
• Biến thơ thành nơi phản kháng, thơ hậu hiện đại chấp nhân những độc giả nổi loạn. Nó nhằm vào thanh niên, nó nhằm vào những người coi vô văn hoá là văn hoá, nó cụ thể thần phật và những kẻ hạ tiên. Xếp họ chung một chiếu.
• Lý thuyết thì hay nhưng thơ thì dở. Công chúng xa lánh và chỉ nhìn từ xa xem các nhà thơ lên đồng.
• Kỹ thuật hậu hiện dại có thể ảnh hưởng đến dòng thơ hiện thực chính thông. Những nó không biến thơ hiện thực thành thơ hậu hiện đại.
• Thơ là trò chợi. Và khi chơi phải chấp nhận quy luật của sự mất mát. Nhưng than ôi, đừng mất tính người.',0);
• Liệu có thơ hậu hiện đại không?• Câu hỏi dường như có câu trả lời sẵn. Nhưng lại không có sự phân định nên gây bối rối. Bởi lẽ, chẳng ai biết hậu hiện đại là gì. Người làm cứ làm và người giải thích cứ giải thích.
• Sự lẫn lộn giữa thơ tầm thường, thơ xoang, thơ tuyên truyền, thơ phản thơ…là rât lớn. Nó không định ra quy chuẩn mà chỉ thí nghiệm. Có những bài thơ không có tư tưởng, hay tư tưởng được giảng giải với cach hiểu cục bộ, vụn vặt, hay mang tính nhân loại chung chung.
• Làm thơ là mổ xẻ chữ, vặn vẹo nghĩa, đi ngược lại với phản ứng của con người bình thương. Làm thơ là không chiều nịnh, không ve vuốt, không cầu độc giả, thậm chí không xuất bản.• Thơ hậu hiện đại không vươn tới gì cả. Nó xoá cả hình tích của nhà thơ. Hy sinh vần. Thả cho bạn đọc suy nghĩ gì thì suy nghĩ.
• Sự kêu gọi cách tân giống như sự phản chủ. Nó đi ngược với cơ chế. Nó lợi dụng cơ chế ở chỗ yếu. Nó lợi dụng tính nhân dân. Nó tìm sự hoà đồng ở kẻ thù. Nó không văn hoá bởi nó hành động giống văn hoá. Nó cụ thể thơ thành chuyện ăn ở xoang xĩnh. Và càng làm như vậy, nó tưởng càng hay.
• Nó đi ngược với thơ Đường. Chau chuốt và đưa con ngươi lên vị trí thần thánh. Uống rượu cũng biến thành hành động cao cả của thi nhân. Nhân cách hoá rượu. nhân cach hoá cây cối. Thơ hậu hiện đại phủ nhận con người, biến con người thành con vật.
• Biến thơ thành nơi phản kháng, thơ hậu hiện đại chấp nhân những độc giả nổi loạn. Nó nhằm vào thanh niên, nó nhằm vào những người coi vô văn hoá là văn hoá, nó cụ thể thần phật và những kẻ hạ tiên. Xếp họ chung một chiếu.
• Lý thuyết thì hay nhưng thơ thì dở. Công chúng xa lánh và chỉ nhìn từ xa xem các nhà thơ lên đồng.
• Kỹ thuật hậu hiện dại có thể ảnh hưởng đến dòng thơ hiện thực chính thông. Những nó không biến thơ hiện thực thành thơ hậu hiện đại.• Thơ là trò chợi. Và khi chơi phải chấp nhận quy luật của sự mất mát. Nhưng than ôi, đừng mất tính người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét