Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

vũ đức tân. trở lại chiến trường xưa

những bụi tro trắng bay-
hài cốt của một người lính Pháp-
trở lại chiến trường xưa-
màu xanh của núi-
màu đỏ và quánh của đất-
màu trắng của khăn trải giường-
những khách sạn mọc lên-
bên nghĩa trang có những ngôi sao đỏ-
những mảnh bom-
những mảnh xương vỡ-
những cát tút đại bác-
nơi bàn chân ông bằng rừng-
vượt qua cơn hoảng loạn-
đấu súng trong bóng đêm-
sống trong nỗi sợ hãi-
nơi ông bị ném xuống cùng những hòm đạn đại bác-
mắt ông nhìn thấy những nhà sàn bốc lửa-
hừng hừng như những đêm vũ hội nốc đầy sâm panh-
ông nhảy xuống đất bằng dù-
bị trói bằng những dây dù-
ông trở thành người tù-
khao khát chiến thắng-
Điên Biên Phủ-
chỉ có một cái tên-
Việt Nam-Võ Nguyên Giáp-
nơi những ngọn đồi-
biết đến cái âm vang của thuốc nổ-
làm rung bộ ngực con gái của Mường Thanh-
chúng nó chôn vinh quang của đoàn quân viễn chinh-
xuống đất-
ông lang thang khắp các chiến trường-
mang về nhà hàng đống huân chương-
nhưng cái làm ông trở thành một người lính-
Điện Biên Phủ-
những vinh quang chỉ còn là ngọn lửa hư không-
cháy sạch những tham vọng-
mai đầu bạc đêm đêm cúi xuống cuón vở-
chôn vùi vinh quang vào những dòng chữ-
viết về hoà bình-
và ông mơ ước-
trở lại chiến trường xưa-
sông cùng với những linh hồn cũ-
đã đau đáu xa nhà-
chon nấm mộ của mình ở Việt Nam-
họ cũng không muốn trở về-
họ chỉ muốn hoà bình-
muốn những ngọn lửa cháy mãi trong các nhà sàn-
đêm đêm họ hoá thành những chú đom đóm-
bay trên cánh đồng Mương Thanh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét