trên những cánh đồng ánh lửa xa xôi-
những cây bạch dương đương hát-
tôi ngửi thấy hương ẩm của mùi vỏ-
thấy tiếng lá dưới chân thì thầm-
những cây nấm trong rừng thức giấc-
bởi tiếng chân của các con sóc-
và tiếng hát của một người lính già-
hát về đàn sếu và cánh đồng Nga-
những huân chương đã rỉ ở trên ngực-
nhưng trái tim thì vẫn thổn thức-
bởi những đồng đội đã ngã xuống-
hình như ông đang say trong tiếng đàn-
những tháp chuông nhà thờ sáng bóng-
đang vẽ lên trời dấu hiệu của nước Nga-
nó không mất đi dưới gót phát xít-
mà vẫn đang sống với những hy vọng-
từ bao đời-
và những người dân vẫn đang sáng tạo-
những trang viết mới, với nỗi buồn-
với những giọng hát trong sáng-
đang vang lên dọc các dòng sông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét