nơi ấy biên cương bạn bè tôi đã mất-
mây làm khăn tang thắt quanh núi mỗi ngày-
nơi ấy nỗi đau như nén lại-
Đỗ Quyên nở bừng tự do ngất ngây-
tôi biết không có con đường cuối-
như mê cung, tôi trở lại chính với mình-
những khúc xương vẫn nằm trong lửa cháy-
để mỗi ngày lại thấy bình minh-
tôi không tìm ra chỗ của bạn-
bạn ở đâu? bạn ở giữa nhiều người-
mỗi gốc cây ở đây đều có máu-
là cây đời lên gốc xanh tươi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét