Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

vũ đức tân.khi chúng ta buồn

khi chúng ta buồn những lời an ủi dường trở nên vô nghĩa-
ta đợi chờ phút giây mình trở lại chính mình-
giống lúc ta cô đơn trên đảo-
chẳng muốn sẻ chia bí mật của mình-
khi sống trong cùng một không gian nhỏ-
bạn sẽ thuộc những thói quen, những phút giân, phút hờn-
những có thể âm thầm nơi nào đó-
có cội mầm của những phiêu du-
chúng ta thường lang thang đến mọi bến bờ-
nơi ta chưa qua, nơi ta từng đến-
nơi ảo ảnh hiện lên vẫy gọi-
nơi cso nhữngbạnbè chưa từng quen-
điều nhảy trên đường phố có thể dẫn ta tới một ngõ tối tăm-
nơi mặt trời không soi rọi những trái tim-
những nụ cười có thể dẫn dắt-
đến với một người bạn trong cô độc-
ta hãy cúi xuống nhìn- và hãy ngẩng lên-
vưói con người-sự trừng phạt lớn nhất là không được làm người-
ta chỉ có những cái tên vô nghĩa, danh hiệu vô nghĩa, những con số vô nghĩa trong trí nhớ mọi người-
chúng ta đi và không biết ai chờ đợi trên con đường lớn-
như những chiến binh ngày xưa- có thể là ta lại gặp đao gươm-
và trong ký ức buồn-
có nhưng ngôi sao lơ lửng lơn shơn mặt trời-
đangdẫn dắt ta theo những quy luật khác...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét