Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

vũ đức tân. tiếng hát Y Moan

Y Moan hát lần này có thể là lần cuối-
tôi cũng chẳng thể nào đến để chia tay-
bông nhớ lai dòng sông Xê-rê-pốc-
mới ngày nào anh hát như say-
ở trên trời có những đám mây-
và đất đỏ dường như xậm lại-
trên cao nguyên tiếng ngựa ai mê mải-
lồng lộng bay xa qua những cánh rừng-
những căn nhà dài tỉnh giấc yêu đương-
những bến nước em sững sở đứng dậy-
nước chảy từ ngực trần em đấy-
nắng cao nguyên và gió cao nguyên-
Là Y Moan lồng lộn giữa cơn điên-
giọng dũng mãnh như con Min thức dậy-
là tiếng chân của bầy voi ấy-
lại đêm nay đánh thức những buôn làng-
Y Moan ơi, còn lại giữa buôn làng-
trái tim anh bừng bừng như lửa-
tiếng anh vượt qua bao bộ gõ-
và bao nhiêu tiếng gió của Tây Nguyên-
sữa chảy từ núm vú của em...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét