Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

vũ đức tân. thi ca thời @

những vầng trăng lơ lửng, những hồ nước xanh rờn chạy khỏi thi ca-
giữa những con người chỉ còn những cuộc gọi và tin nhắn-
và thơ của ta chỉ là ảnh hình của những máy tính vô chủ-
bay loạn trong thành phố-
những cái mốc cũng tính bằng những con số-
cảm xúc tăng như cặp nhiệt độ-
nhiệt năng chạy trong mỗi cái đầu bốc lửa-
đã xa rồi thời của Lý Bạch, Đỗ Phủ xưa-
ta cũng quen uống nước lọc thay cho rượu-
bởi suốt ngày ngâm trong máy điều hoà-
những con đường ngắn lại bởi bàn phim-
ta bội thực tình yêu của những tin nhắn lạnh lùng-
ta giãy giụa tìm ai trong cái vô cùng-
thế kỷ này đã xa đi cái trời sao vô tận-
mỗi người là một hố đen của mình-
ta chết trong nhau không có ánh sáng-
những mùa vô ích nhìn theo...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét