anh biết khi bóng tối của Hà Nội đổ xuống-
chiếc cầu Long Biên chỉ còn leo lét hình hài-
em thắp ngon nến của trái tim-
nghe hơi thở nhẹ trên bãi xanh đen ngủ-
mọi cái đều cũ-
chỉ có tiếng vang lên của con tim ta là mới-
và khi bình minh đến-
em sẽ thấy-
con mắt như sau mưa được gội bởi tình yêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét