tôi bắt âm thanh trong không gian-
đôi mắt ngạc nhiên trước mỗi biến đổi-
nhưng gương mặt vô cảm xung quanh-
không biết đang ở thế giới nào-
đôi khi chúng ta khác nhau-
cả về những cảm nhận-
và mỗi người hình thành trong chậm rãi-
cái lồng của mình-
ta tự nhốt ta-một cách tự do-
hình hài của tôi-
được nhào nặn bởi âm thanh nào-
có thể là sự bình yên-
bắt đầu của cách mạng
đông cỏ xanh-
có thêm một con diều mới-
đương bay...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét