Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

đọc sách say mê để cuộc đời trôi đi ngoài ngõ

trong lúc mọi người đi nghỉ, đi chơi, tôi ngồi đọc sách-
thói quen này thật tệ ban ơi-
nó lấy đi thời gian vàng ngọc-
và bao nhiêu lạc thú trên đời-
tôi cứ còng lưng như ngưòi theo đạo-
tụng niệm những câu những chữ của mọi người-
sách ta, sách tàu, đủ thứ đi thôi-
mắt mờ dần, còn tóc thì bạc-
tôi lang thang ra ngoài chơ đời kiếm chác-
những cuốn sách giảm giá, những cuốn sách rẻ tiền-
được tác giả nào hay lại đọc như điên-
đến quên ăn, quên ngủ-
có lẽ tôi ngu nhất trần đời-
đọc sách say mê để cuộc đời trôi đi ngoài ngõ-
tại sao tôi không mở cửa-
nhìn ngắm cuộc đời sôi sục, đam mê-
những tôi biết tôi chẳng có cách gì-
nếu chỉ ngồi trên ô tô tôi cũng đọc sách-
nếu ngồi cạnh người yêu chắc cũng thế mà thôi-
tôi ngu ngơ đi đến chân trời-
các nhà văn, nhà thơ bịa ra như thật-
tôi cứ tưởng đấy là cuộc sống-
ảo tưởng về bao hiệp sĩ, thần tiên-
tôi yêu chàng Đông-ki-sốt bị điên-
thờ nàng công chúa Đuy-ni-xi trong tưởng tượng-
tôi đến với Anđécxen vô cùng sung sướng-
với Gô-gôn, với Lép Tônxtôi-
với Oan Uýt man, với Blốc-
với thơ Ba sô, với Thuỷ Hử-
đắm mình vào Hồng Lâu Mộng nên thơ...-
đọc triết lý muôn nhà say như đọc thơ-
Căng, Hê-ghen, Mác , Ca muy, Phrớt...-
những thiên tài mọi thời hay ngạo ngược-
chẳng kể gì tôi có hiểu hay không-
tôi có niềm vui khi gặp khó khăn-
có say mê khi chưa kịp hiểu-
tôi như kẻ nghèo thấy mình túng thiếu-
học được điều này, vội sang điều kia-
mọi trò chơi đều đứng chầu rìa-
chỉ còn mỗi niềm vui đọc sách-
trang bìa vừa mở ra là tôi quên sạch-
bắt đầu một cuộc hành trình đến hết trang cuối thì thôi-
có bao giờ tôi giở được trang cuối của đời?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét