Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

bài thơ về những khẩu hiệu

Bao khẩu hiệu chúng ta giữ lại-
cho vào bảo tàng-
sẽ thú làm sao-
từ ngày xưa trốc phú, triệt hào-
đổ nước về đồng, ngăn sông, đắp đập-
hố xí hai ngăn, phất cờ ba nhất-
phụ nữ đảm đang việc nước, việc nhà-
mỗi người làm việc bằng hai-
giải phóng Miên Nam, thống nhất đất nước-
đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào-
thống nhất rồi cả đất nước vui sao-
đánh Pôn Pốt-Iêng Xary-
đánh quân bành trướng-
đánh tư sản-
xây dựng công nghiệp lớn-
vào hợp tác là tiến tới tương lai-
sắp xếp giang sơn, cùng nhau đổi mới-
đến lúc xé rào bỏ dần việc lớn-
cả nước say sưa kinh tế thị trường-
văn nghệ gặp thời được cởi trói luôn-
từ lệ làng đến phép vua ban-
khoán Kim Ngọc trở thành đột phá-
đến khoán 10 hoan hô tư nhân-
bàn về giá mất hai mươi năm-
phân phối lưu thông thuận mua vừa bán-
khẩu hiệu của tôi-
một thời lãng mạn-
những nhà thơ giao giảng trong trường-
...
cuộc sống diễn ra muôn sự trên đường-
ta nay mang vào bảo tàng nhìn ngắm-
và tự hỏi mình thầm lặng-
con đường chúng ta đi đâu?-
chẳng còn ai ái ngại sự dài lâu-
có lẽ cuộc đời là như thế-

nhưng tôi nhận thấy mình quá tệ-
những khấu hiệu này chớ có bôi lem-
mang vào bảo tàng-cùng đến mà xem-
chính chúng ta đã đổi thay như thế-
giọt máu ngày xưa chính là giọt lê-
đã rỏ sau những khẩu hiệu bình thường-
để đôi lúc lòng cảm thấy cô đơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét