tôi đã ngủ suốt cuộc đời trong bận rộn-
những lo lẳng vẩn vơ, ảo tưởng vản vơ-
cho đến khi tôi mỏi mệt, ngã gục-
mới hiểu ra tôi chưa sống bao giờ-
tôi đã sinh ra cùng với những lý thuyết-
lại chết đi trong sự luận bàn-
những phạm trù ai đưa vào ý nghĩ-
đã làm cho tất cả mất thời gian-
thôi, tôi không làm điều gì đảo ngược-
chỉ không lo, không nghĩ, không bàn-
huyết áp không tăng cao như cũ-
bạn cũng ít dần trong những lo toan-
tôi đánh lừa những ước mơ, ảo mộng-
cho chúng say sưa cãi lộn với nhau-
đích thị rượu tôi là người uống-
tất cả ngủ say rôi, ai có biết đâu...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét