tôi đã lên Hy-ma-lai-a cùng Rê-rích-
xem mặt trời lặn ở dưới chân-
trên tuyết trắng tôi yêu sự tính mịch-
sự cô đơn cũng rất tuyệt trần-
chỉ có thiên nhiên thôi đang ca ngợi thánh thần-
bằng gió núi, bằng hào quang đổi thay từng phút-
rừng như người bạn đang tự nói chuyện trong thâm u-
và dưới lòng đất những dòng nham thạch đang tan chảy-
tôi thấy sự viên mãn trên đỉnh núi ấy-
chẳng ai nói một câu-
chỉ có thơ bay với muôn vạn sắc màu-
tôi thấy tự do bay tung như có cánh-
tôi chẳng có thể giữ gìn điều gì-
tất cả ý nghĩ trở nên ngây thơ trước sự tĩnh lặng-
và hình ảnh em âm thầm hiện lên trong trí óc-
tinh khôi như lần đâu mới gặp nhau-
như lúc anh thổ lộ qua những lời có cánh-
về vầng trăng-
chúng ta đã qua muôn ngàn kiếp-
để gần nhau-
trái đất này có lại từ đầu -
từ những đỉnh núi cao rạng rỡ sắc màu-
Rê-rích triết nhân, Rê-rích thi sĩ-
mang tôi vào những bức hoạ của ông-
tôi hiểu vì sao ông rời nước Nga-
rời những chiếc thuyền cổ đi mở đất-
và trên bờ đang chờ đón-
một trận đấu không tiền khoáng hậu-
đoàn thám hiểm có thể trở về không còn mảnh giáp-
dù mang theo những thông điệp hoà bình-
ông đã ra đi mang cả trí tuệ mình-
gửi lại dãy Hy-ma-lai-a hùng tráng-
những thông điệp sơ khai- những thông điệp hồn nhiên lãng mạn-
cho những ai muốn khai mở tâm hồn-
khi cái đẹp hàng ngày trong cuộc sống trào tuôn-
tôi ngắm nhìn Rê -rích trước hoàng hôn-
Hy-ma-lai-a thức ngủ-
ông đã rời xa nhường cho tôi đến đó-
Hy-ma-lai-a.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét