Ngẫm về sen như một nhà tư tưởng, để rồi đến với sen như một người làm thơ. Bởi càng thấu hiểu mỗi giây phút yên bình ở đời quý biết bao. Cố thoát ra khỏi bao nỗi lo buồn, để ngưng lại với thiên nhiên đang tái tạo trong trí tưởng.
Thơ sen chưa viết bao giờ,
giở trang giấy cũ chẳng ngờ mùi hương
ly trà động nắng vàng ươm
gót chân phiêu lãng tìm đường về quê
sắc hồng ai bỏ bùa mê
sắc xanh của lá, vàng se tơ trời
tâm sen đắng đót làn môi
trót yêu em chớ kiệm lời sẻ chia
tàn sen nâu thắm thế kia
em như đất của những gì chưa phai
thanh cao lặng lẽ u hoài
tờ sen em rắc bên ngoài gót sen
hương đêm lại thoảng qua đèn
có người áo trắng bên sen ghé chào
giật mình, tỉnh giấc nhìn sao
vầng trăng sáng tự độ nào đang say...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét