Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

vũ đức tân. dạ khúc của Quỳ

Tặng nhạc sĩ Nguyễn Văn Quỳ

chín bản sonate cho violon và piano-
đã vang lên từ một cây đàn cũ-
trong một ngôi nhà cũ-
một gương mặt cũ-
những giai điệu-
từ những ngày xưa-
từ khi cây ghi ta-
nhảy tưng bừng trên phố-
từ khi bài "Hà Nội giải phóng"-
đón đoàn quân trở lại thủ đô-
từ những niềm vui bè bạn-
trong đám đông rực rỡ sắc cờ-
vẫn những giấc mơ trong những ngày chống Mỹ-
những ngõ nhỏ vắng người-
những khẩu hiệu im lìm trên phố-
những đoàn xe lửa đi trong đêm-
những tiếng loa báo máy bay đến-
Hà Nội vắng những đứa trẻ-
chúng đi về nông thôn sơ tán-
trong tay ông và bà-
trong tay những người nông dân-
nghe theo kẻng ngày ngày ra ruộng-
ngôi nhà cũ-
giữ ngọn lửa của tình yêu cuộc sống-
tương Đức Mẹ trên chiếc đàn pi-a-nô-
lời cầu nguyện của ông mỗi sáng-
lại đắm chìm trong âm nhạc-
lại đắm chìm trong mong manh-
hy vọng nhen như ngọn lửa-
ông giữ trái tim mình trẻ trung-
như tình yêu sứ sở-
ngôinhà cũ-
đơn sơ-
chỉ có giai điệu vang lên là khác-
là một cuộc đời khác-
rộng hơn-
bao la hơn-
đẹp đẽ hơn-
vượt qua cơm áo đời thường-
nó là những âm thanh-
đi vào gõ cánh cửa vĩnh cửu-
của tình yêu...

dạ khúc-
nhớ trăng huyền xưa-
bóng chiều-
chiều cô thôn-
...
ý nhạc chơi vơi-
cánh chim chiều-
mây trôi-
đôi bờ-
nhớ anh...

có những mùa vĩnh cửu không trôi đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét