Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

vũ đức tân. giữa biển đời

gió giật tung các lá dừa bên biển-
những con thuyền chơi vơi trên ngọn sóng cao-
sao vặt vãnh ta lại ngồi than thở-
với bao nhiêu những ẩn ức tuôn trào-
biển của đời giương ngực trần kiêu hãnh-
nuốt mặt trời với cả trăng sao-
ta không sợ những tượng thần, tượng thánh-
sợ chính mình không muốn vươn cao-
ta lấy trăng làm gương soi mặt-
để trong tâm-trộm khỏi lẻn vào!...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét