tháng Tám của tôi đã đến trước hè-
tôi uống cốc cà phê, tôi mở cuốn sách-
tôi nghe nhạc Sô-Panh, nhe nhạc Nga-
tôi nhìn ra ngõ nhỏ-
mùa thu ơi-em bắt đầu chạm cửa-
trong lòng tôi xao động không yên-
từ lâu lắm có gì rạn vỡ-
ngột ngạt vô cùng trong sự bình yên-
sân khấu đêm nay có lại sáng đèn?-
cửa rạp phim quảng cáo nhiều phim mới?-
tôi không đi đâu-tôi chờ đợi-
nhưng có điều gì đang đến-đang đi-
những tờ báo mới vẫn nằm kia-
tôi không mở ra-để thời gian tĩnh lại-
và nước mắt bỗng nhiên tê tái-
chảy trào ra trên má-trên môi-
chỉ là em-em đến mùa thu ơi-
những ngọn gió bắt đầu khởi sắc-
điều này-bàn chân tôi biết chắc-
cách đây mấy chục năm tôi đã hiểu rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét