một ngày trôi qua trong cái nóng-
tôi không thể làm gì, cũng không thể ngồi yên-
trước mắt tôi bao nhiêu công việc-
vậy, mà tôi vẫn ngồi như rất bình yên-
tôi cố làm như vẻ đã quên-
một bài viết đến hạn-
một dự trù thanh toán chưa kịp làm xong-
tuần này chưa kịp thăm ông-
vợ ốm, đường xa lấy ai chăm sóc-
lai có bao giấy mời trên bàn- thật nhọc-
đi dự khai trương triển lãm ảnh môi trường-
đi họp với các quan thành phố-
trong cái nóng máy điều hoà chạy như hết cỡ-
nặng nhọc cùng tôi than thở-
sao anh cứ thích ngồi làm thơ-
những bài thơ dài lê thê chẳng có ý nghĩa gì-
nó chỉ ghi lại những khoảnh khắc ba lăng nhăng trong cuộc đời bất tận-
việc gì anh phải khổ thân làm ra chúng-
cứ sống cuộc đời bình thường chỉ cần ngủ và ăn-
người quanh anh đầu óc đâu có tối tăm-
họ cứ sống thế, vẫn vui đấy chứ-
ừ, cậu nói đúng rồi máy lạnh-
tớ sinh ra chọn nỗi khổ về mình-
những bài thơ viết về sự linh tinh-
chỉ để tránh trở thành túi cơm, giá áo-
là con người để vượt qua giông bão-
đôi lúc cần đọc thơ, viết thơ-
bài thơ sinh ra có thể tình cờ-
nhưng ghi lại không hề đơn giản-
bởi có thể vô tình một buổi sáng-
những âm điệu này sẽ lại vang lên-
và biết đâu hạnh phúc sẽ ngập tràn-
chẳng ai biết vì đâu, tại sao như thế-
nhưng tôi biết đấy là đời, là lệ-
là mỗi giây đều có quyền tồn tại-
mỗi giây đều có quyền sống mãi-
chỉ có điều ta bất lực mà thôi-
thông cảm cho ta giữa cái nắng điên người-
ta chỉ có cách là làm thơ trong máy lạnh-
và mỗi bài thơ như trận đánh-
may trận đánh này không toát mồ hôi-
cảm ơn mày, đồng chí máy lạnh ơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét