Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

những ước muốn bình thường

tôi mong xây một căn nhà to-
tôi mong có một ô tô mới-
tôi mong những con đường tôi đi-
có bãi đỗ xe, có khoảng không thoáng đãng-
có biển chỉ đường khoa học, tiện nghi-
dù tôi không hỏi ai-
cũng có thể đến nơi cần đến-
tôi mong những người hàng xóm-
không đến với tôi bộ mặt rầu rĩ-
chuyển gửi con vào nhà trẻ-
mất hàng chục triệu rồi chưa đi đến đâu-
chuyện đi mua quà đút lót cho nhau-
chuyện giấy tờ không đầu xuôi đuôi lọt-
chuyện phần trăm dự án-
chuyện ông nọ, ông kia quá độ tham lam-
chuyện lãn công ở các cơ quan-
thủ trưởng toàn những thằng vét đĩa-
chuyện mấy ông già về hưu làm chính trị-
cuộc họp nào cũng có mặt thở than-
đại biểu thường xuyên của quận, của phường-
những người kêu oan thì kêu các cửa-
đơn rất nhiều những không có bến đỗ-
tôi mong có được công viên đi dạo chơi-
có chỗ nghỉ ngơi, thư dãn-
có chỗ tập thể thao, thể dục hàng ngày-
có chỗ cho các bà buôn dưa lê và hội họp-
tôi mong dân có thể vào nghe ở nghị trường-
nghe các vị bàn về chuyện thủ đô, đất nước-
toà án sẽ công minh, mọi việc có kỷ cương-
những kẻ tham lam không còn chỗ trốn-
tôi mong những kẻ ma-phi-a không còn lỳ lợm-
lợi dụng chính quyền làm việc đỏ đen-
tôi mong mình có thể đến siêu thị thân quen-
xách đồ dùng, đồ ăn không lo ô nhiễm-
thành phố bớt đi bụi-
trẻ con được chăm nom-
có rạp chiếu bóng cho mọi người thưởng thức-
có nhiều nhà hát, nhiều chương trình biểu diễn-
những nghệ sĩ say sưa với nghề nghiệp của mình-
tôi có thể sưu tập tem, sưu tập sách-
sống cuộc sống bình thường của một thảo dân-
tôi chỉ bình thường thôi, như tất cả mọi người dân-
nhưng ai ai cũng thế-
...
nhưng giờ đây tất cả không phải dễ-
có thể vài chục năm-có thể trăm năm-
đất nước tôi đi theo con đường khó khăn-
những kẻ thủ cựu, những kẻ hãnh tiến-
những kẻ tham lam, những kẻ vét vơ-
những kẻ chỉ sống vì mình đương mơ mộng vẩn vơ-
chúng còn sống, còn ăn tàn phá hại-
những ước mơ bình thường đâu có phải-
sẽ dành riêng cho tất cả mọi người-
...
tôi tin rằng sẽ tốt đẹp hơn thôi-
nhưng không phải bộn bề như hôm nay-
không phải khó khăn như hôm nay-
chúng ta phải chứng kiến mỗi ngày-
bên những thành công là những thất bại-
nhưng thôi đi, cuộc đời này, có nhiều điều cần xem lại-

tôi chỉ muốn như một người bình dân-
cũng sống cái khó khăn của một người nghèo-
cái nạn thiếu nước và thiếu điện-
ngôi nhà nhỏ xoay đầu là chạm đến-
nỗi lòng của nhau, gian khó của nhau-
đành bằng lòng như một nỗi đau-
bởi có lẽ cuộc đời cần như thế-
tiếng ghi ta vang lên cùng giọt lệ đơn đau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét