Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

tâm sự của anh lính chì

đôi khi ta cần một chiến luỹ-
để tỏ lòng hy sinh-
nhưng cuộc đấu lại ở trong bóng tối-
muốn chiến đấu ư?-phải đổi cả đời mình-
chẳng ai muốn suốt đời làm chiến sĩ-
cầm súng trên tay, lập trình trong đầu-
chỉ bấm máy là hết nỗi sợ-
dù phải giết người cũng chẳng kể vào đâu-
(ô, sợ quá!)
có một cái tên bị xoá trong đầu-
ta chỉ biết nhìn về phía trước-
trong đội ngũ có mục tiêu chiến lược-
ta không làm sẽ có kẻ thay-
ồ, điều này với tôi hôm nay-
đã không còn thuộc về tôi nữa-
tôi yêu cuộc đời, tôi yêu cây cỏ-
bởi quỹ thời gian chẳng có bao nhiêu-
những cuốn sách cao siêu-
không còn mê hoặc tôi nhiều nữa-
chỉ với em thôi, tôi mở cánh cửa-
những phiêu lưu huyền bí của hồn mình-
tôi chỉ còn yêu cổ tích của chúng sinh-
yêu cậu bé bán diêm, yêu nàng tiên cá-
yêu giọt sương từ mắt em kỳ lạ-
bao nỗi băn khoăn của sắc cầu vồng-
tôi yêu tiếng cười nguyên vẹn thuỷ chung-
những chiếc áo đổi màu theo năm tháng-
yêu những hàng cây trước nhà đã lớn-
yêu những chặng đường núi đẹp như tranh-
yêu hoa hồng với sắc biển xanh-
giấu sau núi những ảnh hình thoáng chốc-
những chiến lũy tôi biết rằng không mất-
trong những chú em thanh thản diệu kỳ-
khi nào tổ quốc cần-các em sẽ đi-
riêng phần tôi chỉ làm chú lính chì-
chiến luỹ của tôi đã lùi sau năm tháng-
tôi cũng thức cùng các em mỗi sáng-
trong trẻo hồn mình nghe tiếng hoạ mi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét