tôi bắt đầu buổi sáng bằng một bài thơ mới-
về một giấc mơ tôi còn chưa tỉnh hôm qua-
đất nước tôi bên bờ thần thoại-
trong mỗi bụi cây đều có những cô tiên-
họ đi theo những đom đóm làm đèn-
những gương mặt dịu hiền và nhân ái-
những chiếc áo dài mới-
thơm mùi tơ Hà Đông-
họ vẽ lên trái đất mênh mông-
những bức hoạ của một thời thơ trẻ-
những lâu đài, những chú lùn, nhưng con ma be bé-
những siêu nhân bay giữa bầu trời-
tất cả trở thành hiện thực trước mắt tôi-
và âm nhạc từ khắp nơi bỗng ngập tràn, bỗng trở nên phiêu lãng-
tôi đã đi, đi cho tới sáng-
bây giờ tôi mệt mỏi trở về đây-
mà lòng tôi hoan lạc tràn đầy-
trên trái đất này có những phút giây kỳ diệu...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét