ngôi nhà Đỗ Phủ nay là một bảo tàng-
bên những trang thơ có những bức tượng-
các nhà thơ như từ đâu bước xuống-
uống rưọu, nghịch đùa, ngủ lại nơi đây-
tôi tin rằng những bức tượng vẫn say-
họ đã quên những trang thơ hàng trăm năm trước-
họ không tỉnh sau bao nhiêu thời cuộc-
không biết đến mạng, đến điện đường, tủ lạnh, ti-vi-
giang sơn xưa vẫn chẳng đổi thay gì-
vẫn có vua, có quan, có tôi trung, có nịnh thần, võ sĩ-
có Lý Bạch làm thơ khi say tuý luý-
tôi đã đến rồi trước cửa nhà ông-
bằng vé máy bay của hàng không trong nước-
nếu tỉnh giấc ông lo tôi không về được-
bởi đất này cách núi ngăn sông-
ô, nhà thơ sẵn tiếng khóc trong lòng-
ủ ấm rượu làm thơ về cuộc sống-
về những nỗi khổ đau lận đận-
những con dân đen đỏ dập vùi-
tôi đến cửa rồi, chỉ đến lạy ông thôi-
lay cái giấc mơ có căn nhà muôn trượng-
đủ che cho dân một đời sung sướng-
cho dân có miếng ăn, có công việc, được học hành-
khoảng trời của ông sao quá yên bình-
đủ che cho nghìn năm sau nữa-
tôi như thấy ông đi gõ cửa-
gọi hàng xóm sang thưởng rượu nhạt luận bàn-
kiếm rỉ trong căn nhà cỏ ba gian-
chỉ có trái tim thì sáng mãi-
tôi đến thăm nhà thơ vĩ đại-
thấy ý nghĩ mình sao quá nhỏ nhoi-
ôi giá mà thấy ông tỉnh giấc-
nghe tiếng chim bất giác mỉm cười.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét