Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

vũ đức tân. liên tưởng về giấc ngủ

trong giấc ngủ của Ranh-bô-
có nhièu ẩn ức-
con tàu say lang thang khắp chốn-
trở về trang thơ-
con tàu cũ nát của tôi-
đã vượt qua những bến bờ xa thẳm-
đã vượt qua những miền hoang tưởng-
những kỳ ngộ của ý nghĩa, ước mơ-
nhưng tôi không thể mang về bến-
những bụi gai trần trụi hoang sơ-
cắm vào chân tôi dập nát, chỏng chơ-
tôi chỉ còn chút nước-
để nhớ về sa mạc-
còn chút lân tinh ánh lên trong nước-
để nhớ về bầu trời sao-
và bộ xương-
dành cho những con cá lớn-
đang nhào theo với cái vây xé nước-
ồ, tất nhiên cả một bài thơ-
gửi vội cho thiên thần.

1 nhận xét:

  1. Bài thơ này đã tạo ảnh hưởng cho Chế Lan Viên viết "Tiếng hát con tàu" 1960

    Trả lờiXóa